Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Mười một cách xây dựng thương hiệu cá nhân

0 nhận xét


Trong thời đại ngày nay, giới kinh doanh rất coi trọng thương hiệu cá nhân. Nhưng làm thế nào để xây dựng được thương hiệu cá nhân? Có mười một bước mà Gill Corkindale muốn tư vấn cho bạn.

Như tôi đã đề cập trước đây, nếu hiện nay thương hiệu cá nhân là một điều kiện tiên quyết để đạt được thành công trong sự nghiệp, thì thương hiệu đó cần những tiêu chí nào? Tôi đã rất vui khi nhận được phản hồi từ các bạn. Từ đó tôi đã đúc kết được những tiêu chí của thương hiệu cá nhân như sau:

*

Hấp dẫn khách hàng
*

Đáng tin cậy
*

Nhất quán
*

Nổi tiếng

Vậy phải làm thế nào để có thể đạt được những tiêu chí đó? Đây là một số ý kiến mà tôi rút ra sau khi nghiên cứu công trình của Tom Peters[1] cùng những người đã giúp đỡ phát triển công trình của ông suốt một thập kỷ qua.

*

Hãy nhìn nghề nghiệp của mình từ một góc độ khác. Đừng coi bản thân đơn thuần chỉ là một nhân viên mà hãy coi là một tài sản do ta sở hữu. Hãy quên đi chức vụ của mình. Hãy tự hỏi bản thân mình nên làm gì để mang lại giá trị? Điều gì khiến ta cảm thấy đáng tự hào nhất ở bản thân?
*

Đánh giá lại lòng trung thành của bản thân. Trước hết hãy trung thành với chính mình. Sau đó là trung thành với đội ngũ làm việc, với dự án, với khách hàng và với công ty.
*

Luôn đáng tin cậy. Hãy trung thực với bản thân - năng lực và phẩm chất của mình. Nếu bạn hiểu bản thân mình, bạn có thể tạo ra một thương hiệu đáng tin cậy.
*

Học tập từ những thương hiệu lớn. Xác định yếu tố tạo nên sự khác biệt của bạn trong cạnh tranh. Gần đây bạn đã làm được những gì để giúp bạn nổi bật hơn? Yếu tố nào mà đồng nghiệp hay khách hàng xem là điểm mạnh nhất của bạn?
*

Làm nổi bật bản thân. Tạo ra một sơ yếu lý lịch tốt cả về hình thức lẫn thực chất. Để có được một sơ yếu lý lịch như vậy, bạn cần phải xây dựng mạng lưới, tham gia các dự án có chất lượng cao, thể hiện khả năng trong các buổi diễn thuyết hay hội thảo, viết bài cho các tờ báo trong nước và nước ngoài, tình nguyện tham gia vào các ủy ban hoặc thảo luận bàn tròn tại các hội nghị.

Biết cách làm nổi bật bản thân
Nguồn: afterthelaunch.com

*

Luôn nhất quán. Bảo đảm rằng thông điệp của bạn phải luôn nhất quán. Nếu không, những cố gắng của bạn sẽ không đi đến đâu.

Tất cả những việc bạn lựa chọn làm và không làm sẽ ảnh hưởng tới thương hiệu cá nhân của bạn.

Nó thể hiện từ cách bạn nói chuyện qua điện thoại cho đến cách bạn thể hiện ở các hội nghị, hay cách mà bạn viết thư điện tử.
*

Tạo sự cân xứng giữa nội dung công việc và phong cách làm việc. Đừng quên rằng cách bạn thực hiện công việc cũng quan trọng không kém việc bạn làm. Bạn nói có cô đọng súc tích không? Bạn có tập trung vào công việc không? Bạn có quan tâm đến các phần của công việc hay không?
*

Xây dựng và quản lý mạng lưới marketing của bạn. Bạn bè, đồng nghiệp và khách hàng là những phương tiện quan trọng nhất để truyền bá thương hiệu của bạn. Những gì được nói về bạn sẽ xác định giá trị thương hiệu của bạn.
*

Học cách trở thành người biết cách tác động. Sử dụng quyền lực cá nhân, vị trí và mạng lưới quan hệ của bạn. Nhưng cần sử dụng hết sức thận trọng và khôn ngoan. Nếu không bạn sẽ không được coi là một nhà lãnh đạo đáng tin cậy.
*

Tìm kiếm thông tin phản hồi. Thường xuyên kiểm tra giá trị thương hiệu của bạn. Bạn có thể áp dụng nhiều biện pháp chính quy như nhận những nhận xét phản hồi qua hình thức phản hồi đa chiều (hay còn gọi là phản hồi 3600) hoặc biện pháp phi chính quy như:

Hỏi những người xung quanh để có được những phản hồi trung thực và mang tính xây dựng về năng lực của bạn. Một cách khác để kiểm tra là tham dự các buổi phỏng vấn việc làm. Cho dù bạn có thực sự muốn thay đổi công việc hay không, hình thức này sẽ giúp bạn kiểm tra giá trị thị trường thương hiệu của bạn.

Tìm kiếm thông tin phản hồi để kiểm tra giá trị thương hiệu
Nguồn: creativebits.org

*

Đánh giá lại. Thường xuyên kiểm tra động cơ thúc đẩy bạn làm việc. Định nghĩa về thành công của bạn là gì? Hãy tự viết ý kiến nhận xét về bản thân, giải thích lý do bạn làm việc và thường xuyên kiểm tra nó.

Bạn nghĩ sao? Thương hiệu cá nhân có quan trọng đối với sự thành công trong công việc của bạn hay không? Liệu có phải quan điểm này chỉ phù hợp với các lãnh đạo ở các nước phương Tây hay là nó còn có thể áp dụng với các lãnh đạo ở các thị trường mới nổi nữa? Quảng bá bản thân theo cách này liệu có mặt hạn chế nào không? Nếu có, bạn sẽ giải quyết như thế nào?
»»  Xem tiếp

Sức mạnh của tham vọng và sự khiêm tốn [Rất hay]

0 nhận xét


Ngày nay, tham vọng được xem như là một yếu tố không thể thiếu để dẫn đến thành công. Tuy nhiên, nếu kết hợp tham vọng với sự khiêm tốn - một tính cách tưởng chừng đối lập, bạn sẽ có trong mình một nguồn sức mạnh không ngờ…

Tạm quên đi những bài báo nói về sự sụt giảm của thị trường chứng khoán, cùng với nguy cơ suy thoái ngày càng cao và những lo lắng về nền kinh tế.

Nếu bạn còn trẻ, thông minh và thậm chí có cả tinh thần hợp tác thì đây chính là thời cơ thuận lợi cho sự nghiệp của bạn.

Chúng ta đang sống trong thị trường của nguồn vốn con người. Các công ty công nghệ nổi tiếng đang cạnh tranh quyết liệt để dành được những lập trình viên, nhân viên marketing và các cử nhân kinh doanh mới ra lò và không ngại ngùng chiêu mộ những tài năng kỳ cựu từ các công ty khác.

Trên thực tế, một phân tích gần đây về thành công và sai lầm đối với việc đề nghị mua lại Yahoo của Google cho thấy động cơ chính của Google không phải là dành được thị phần trên thị trường tìm kiếm trực tuyến, mà thực sự là để dành được thị phần trên thị trường nhân lực có trình độ cao.

Trong khi đó, các công ty quảng cáo đình đám đang tìm cách có thêm thật nhiều những loại hình sáng tạo để có được những chiến dịch quảng cáo lạ thường cho một thế giới đang biến động không ngừng.

Chúng ta cũng không nên bỏ quên một làn sóng mới của những công ty mới thành lập tạo ra.

Nói chung, những người trẻ, chuyên nghiệp ngày nay đang được hưởng lợi từ “cuộc chiến giành người tài”, vốn khốc liệt chẳng kém gì thời kỳ bùng nổ Internet những năm 1990.

Tất nhiên, cuộc chiến giành người tài trước đây đã kết thúc bằng sự gục ngã của nền kinh tế, của những công ty đã mở rộng hoạt động quá mức cũng như những người trẻ nôn nóng vào làm cho các công ty đó.

Do đó, với bài học từ lịch sử, tôi xin đưa ra một vài lời khuyên cho các công ty và cả các bạn trẻ, với hi vọng rằng thời kỳ bùng nổ nhân tài ngày nay sẽ không còn bị nổ tung giống như trong quá khứ.

Đầu tiên, đối với các Giám đốc Điều hành (CEO), Giám đốc Nhân sự và cả những ông chủ của các công ty mới thành lập: Thực sự thì những công ty hoạt động tốt nhất mà tôi biết đều bị ám ảnh bởi việc chiêu mộ những người có tài.

Nhưng họ cũng cho rằng việc tuyển mộ những người có tài không có nghĩa là họ sẽ đầu hàng trước một hệ thống những nhân tài hàng đầu.

Các công ty cho rằng để là một người tài thì cần phải có cả trình độ cao cũng như những yếu tố đã thúc đẩy họ hành động như những gì họ biết.

Mối quan hệ giữa hình ảnh của công ty trên thị trường và khả năng riêng của mỗi người trong thị trường lao động chính là đặc điểm của cuộc cạnh tranh về nhân lực hiện nay.

Chiến thắng trong cuộc đua giành được người tài không có nghĩa là phung phí quyền chọn mua cổ phiếu cho tất cả những thạc sĩ quản trị kinh doanh hay những nhà lập trình Java tự cao tự đại mà bạn gặp.

Bây giờ, là bài học đối với chính những nhân viên trẻ tuổi: Đó là không nên cứ nhằm vào những công ty đang nổi hay có mức khen thưởng hậu hĩnh.

Tôi rất ngạc nhiên khi biết rằng Google hàng tuần nhận được tới 20.000 hồ sơ xin việc, điều đó có nghĩa là hơn cả triệu hồ sơ mỗi năm. Bạn nên làm ở những công ty mà đối với bạn chúng thực sự có ý nghĩa đối với bạn.

Việc thực hiện mục tiêu đó có nghĩa là bạn sẽ phải hi sinh những tham vọng trong ngắn hạn và chấp nhận sức mạnh của “tham vọng và sự khiếm tốn”.

Vậy “tham vọng và sự khiêm tốn” có nghĩa là gì? Đó là một cụm từ mà lần đầu tiên tôi được nghe từ Jane Harper - một nhân viên kỳ cựu giờ đã gần 30 tuổi - của IBM.

Cô ấy giải thích, đó là một sự kết hợp phức tạp giữa sự khiêm tốn và tham vọng, chính sự kết hợp đó có thể tạo ra một nhà lãnh đạo thành công nhất và đó cũng chính là liều thuốc hòa giải tư tưởng “biết hết tất cả” của rất nhiều ngôi sao trong kinh doanh.

Cô ấy nói rằng: “Khi tôi càng hiểu biết nhiều, tôi càng nhận ra rằng trên đời còn rất nhiều thứ để tôi học hỏi”.

Một điều mà Jane Harper biết đó là tài năng. Từ năm 1990 đến năm 1999, cô chịu trách nhiệm thuyết phục thế hệ nhân viên trẻ, chuyên nghiệp - vốn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ về đầu quân cho IBM - cảm thấy quan tâm và thậm chí thích thú với cơ hội về với IBM.

Chiến thuật của cô là Extreme Blue một chương trình thực tập khéo léo nhất mà tôi từng biết.

Thế giới thực của MTV cùng với dự án Manhattan đó là một dự án cực kỳ tiềm năng với một nhóm những người tài năng, trẻ, đầy tham vọng cùng sống và làm việc trong một nơi, dưới áp lực rất lớn.

Extrema Blue ban đầu chỉ là một chương trình nhỏ, với một vài dự án kéo dài trong vài tháng hè, trong một phòng thí nghiệm của IBM.

Nhưng giờ đây chương trình này kéo dài suốt cả năm, là một hiện tượng trên toàn thế giới với những nhân viên trẻ xuất sắc đến từ 14 khu vực từ Bắc Mỹ, châu Âu cho đến châu Á.

Những thành viên của Extreme Blue đã bộc lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn và nôn nóng của tuổi trẻ. “Họ muốn được biết họ sắp làm gì? Liệu chúng có được công chúng biết tới? Tôi có làm nên sự khác biệt hay không?” Harper cho biết.

Nhưng từ lúc họ báo cáo lại công việc, những thành viên của Extreme Blue đã bị cuốn vào một hệ thống mà ở đó tinh thần đồng đội được đề cao hơn sự vinh quang của bản thân.

Harper và những đồng nghiệp của cô còn viết một cuốn sách hướng dẫn, cuốn sách có tên là “Hãy xuất sắc nhất”. Trong đó hướng dẫn những nhân viên trẻ cách làm việc như thế nào và không nên như thế nào?

“Khi bạn rời chương trình Extreme Blue và tham gia vào một nhóm khác ở IBM (hay bất cứ một công ty nào khác)”, cuốn sách hướng dẫn sẽ nhắc nhở “chúng tôi sẽ luôn theo dõi bạn. Nếu chúng tôi nhận ra rằng bạn làm cho chương trình của chúng tôi giống như một chương trình chỉ tạo ra những kẻ kiêu ngạo thì chúng tôi sẽ quên đi việc chúng tôi đã từng biết bạn. Hãy là người có tham vọng. Hãy là một người lãnh đạo. Nhưng đừng khinh thường người khác trên con đường chinh phục tham vọng của mình”.



Harper nói thêm: “Đừng tốn nhiều thời gian để tâng bốc mình lên”. Tôi luôn luôn nói với mọi người rằng họ không phải lo về việc đạt được sự công nhận của người khác về công lao của mình cho những thành tích tốt.

Cô nói “Nếu họ có những hành động táo bạo và phát triển được những mối quan hệ tốt đẹp thì họ sẽ có nhiều cơ hội để phát triển và thành công. Đừng tốn công sức để lo nghĩ xem liệu những gì mà bạn làm có được người khác chú ý hay không. Tự nó sẽ đến”.

Ít tham vọng đi, khiêm tốn hơn, đó là một điều gì đó để suy nghĩ trong một kỷ nguyên với những cuộc chiến khốc liệt và những phần thưởng hậu hĩnh dành cho người tài.
»»  Xem tiếp

Nghệ thuật chiến thắng sự sợ hãi khi diễn thuyết

0 nhận xét


Một lần nữa, tim bạn đập mạnh, cảm giác hồi hộp tăng cao, và giọng nói thì líu lại. Không có khẩu súng nạp đầy đạn nào dí vào đầu bạn, mà chỉ là bạn đang chuẩn bị cho một bài diễn thuyết trước các nhà đầu tư tiềm năng.

Việc diễn thuyết trước đám đông có gây ra cho bạn nỗi ngại ngùng và khiếp sợ? “Một vài người rất e sợ công việc này thậm chí hơn cả việc phải lên bàn mổ”, Kim Dower, tác giả cuốn Life Is a Series of Presentations (Cuộc sống là một chuỗi các bài diễn thuyết) và là chủ sở hữu hãng dịch vụ truyền thông Kim-From-L.A, cho biết, “Ý nghĩ thất bại khi đứng trước đám đông luôn tạo ra nỗi sợ hãi”. Cảm giác này là rất thật và mang tính chất sinh lý con người.

Cho dù là đứng trước các khách hàng kinh doanh mới hay một nhóm các nhà đầu tư mạo hiểm, cảm giác e sợ có thể giảm bớt sự lưu loát và tự tin trong bài diễn thuyết của bạn.

Theo Dower, thậm chí không ít chuyên gia giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực của họ cũng gặp phải cảm giác này. “Chỉ nghĩ về việc phải trình bày, chúng ta bỗng nhiên cảm thấy không biết rõ mình biết những gì và không còn tin tưởng vào lời nói của mình nữa”, Dower cho biết.

Việc đánh bại cảm giác lo sợ, hồi hộp và xây dựng được những bài diễn thuyết thuyết có sức thuyết phục là yếu tố quyết định thành công trong kinh doanh. Từ câu mở đầu cho đến cách trả lời những câu hỏi chất vấn, bạn đều có thể học được để bài diễn thuyết của bạn có thể làm say lòng người nghe.

“Hai kỹ năng quan trọng nhất để thành công trong sự nghiệp của bạn đó là kỹ năng nói và viết thông thạo”, Diana Booher, một nhà tư vấn giao tiếp cho nhiều khách hàng trong danh sách Fortune 500, cho biết.

Sức mạnh của sự chuẩn bị

Với sự chuẩn bị tốt, bạn hoàn toàn có thể chuyển cảm giác e sợ và ngại ngùng thành một bài diễn thuyết đầy sức thuyết phục.

Sự chuẩn bị chính là điều mà những nhà diễn thuyết thành công thường làm. Điều này đồng nghĩa với việc, bạn phải biết rõ nhiệm vụ cũng như những người nghe của mình.

“Mọi người đều lắng nghe và đón nhận thông tin theo những cách thức khác nhau”, Dower cho biết, “Hãy chỉnh sửa cách thức trình bày, diễn đạt của bạn một cách thích hợp nhất. Ví dụ, các giáo viên thích những bản đề cương rõ ràng, trong khi các nhân viên bán hàng có khuynh hướng thích sự tân thời và mang tính ngẫu hứng nhiều hơn”.

Để có được những ấn tượng tốt đẹp ngay từ lúc đầu, bạn cũng cần quan tâm tới hình thức bên ngoài. Ví dụ, nếu bạn là một phụ nữ diễn thuyết trước nhiều nam doanh nhân, đừng mặc những chiếc váy quá dài và quấn khăn. Dower khuyên: “Hãy nhìn vào những người bạn sẽ nói chuyện, nắm bắt suy nghĩ và sở thích của họ”.

Một nguyên tắc hay được sử dụng, đó là ăn mặc như một nhà thành viên VIP của nhóm. Bạn cũng nên đảm bảo rằng hình thức bên ngoài của bạn không trái ngược với thông điệp trình bày. Đừng đeo trang sức loè loẹt hay bất cứ thứ gì gây sự chú ý đặc biệt.

Do mọi người thường phán xét tính tin cậy bài thuyết trình trên cơ sở hình thức bên ngoài, nên mọi cử chỉ, dáng điệu, nét mặt và thái độ của bạn cần tự nhiên và nhẹ nhàng. Theo Booher, nếu bạn đứng một cách cứng nhắc, thở mạnh và không có sự tạm nghỉ trong bài diễn thuyết, mọi người sẽ rất dễ dàng nhận thấy sự thiếu tự tin ở trong bạn.

Booher khuyên, nếu có thể, bạn nên hình dung như mình sẽ đứng trước một nhóm bạn bè thân quen, tập trung vào từng nét mặt, dáng điệu, cử chỉ và năng lượng cơ thể của bạn.

Ngoài ra, trước khi có một bài diễn thuyết hay nói chuyện trước đám đông, bạn nên nghe đài và xem vô tuyến. Hãy phân tích tại sao bạn chuyển từ kênh này sang kênh khác và điều gì ở đài phát thanh hay truyền hình khiến bạn cảm thấy khó chịu. Họ bảo thủ, cố chấp hay vô bổ? Bạn hãy ghi chú, rút kinh nghiệm và đừng lặp lại chúng. Hãy khám phá ra những gì thực sự lôi cuốn trong phong cách của một ai đó và bắt chước nó.

Bên cạnh đó, để có được sự thư giãn trước khi bắt đầu những luận điểm quan trọng trong bài diễn thuyết, Booher khuyên rằng bạn nên tìm kiếm những fan của mình. “Đừng nhìn vào những người khó tính, xa lạ và không đứng về phía bạn. Khi bạn bắt đầu, trạng thái hồi hộp là dễ hiểu, vì vậy hãy cố gắng mỉm cười với những ai mong muốn nghe bạn diễn thuyết và tập trung vào họ”, bà nói.

Tránh những lỗi thông thường

Để thu hút và lôi kéo người nghe ngay từ lúc đầu, hãy đảm bảo rằng bạn bắt đầu với những thông điệp mấu chốt. Theo Booher, những nhà diễn thuyết tồi luôn cố gắng phơi bày tất cả các thông tin của họ trước khi bắt đầu vào các điểm cơ bản. Tuy nhiên, mọi người luôn có xu hướng bỏ qua các chi tiết. Thay vào đấy, bạn hãy bắt đầu với những luận điểm chính, sau đó mới cung cấp các thông tin cơ bản cần thiết khác.

Sức hấp dẫn trong bài diễn thuyết của bạn cũng sẽ gia tăng đáng kể nếu mọi người quan sát thấy ở bạn sự khiêm nhường, thân mật, ân cần, thành thật và vui vẻ, chứ không phải sự kiêu căng và cách biệt.

Song Booher cũng khuyên rằng đừng bao giờ bắt đầu bài diễn thuyết bằng sự hài hước. “Nếu bạn không giỏi về điều này và nếu gặp phải phản ứng tiêu cực, bạn có thể mất tự tin mà không thể khôi phục lại”.

Một lỗi diễn thuyết thường gặp khác là dựa quá nhiều vào PowerPoint. “Bạn sẽ trở thành một nhà giải thích các slide trình chiếu. Việc này khiến cho mọi người thấy buồn ngủ”, Booher cho biết, “Công nghệ hình ảnh – âm thanh chỉ nên mang tính chất phụ trợ - một công cụ minh họa những luận điểm tiếp theo”.

Khi sắp xếp, tổ chức bài diễn thuyết, hãy chuẩn bị cả những gì ngoài phạm vi cần thiết. Bạn cần lường trước được các câu hỏi để không bị lúng túng hay bất ngờ vì không biết phải trả lời thế nào.

Nếu có ai đó hỏi một câu hỏi mà bạn chưa chuẩn bị trước, bạn có thể làm một vài hành động kiểu như uống một ngụm nước để dành cho mình một vài giây suy nghĩ.

Sự thành thật cũng là một phương cách giải nguy tốt khi bạn gặp thế bí. “Mọi người luôn tôn trọng và thông cảm nếu bạn phản ứng một cách chân thực nhất. Đó có thể là: ‘Đây là một câu hỏi tốt. Tôi không muốn đưa ra cho quý vị một câu trả lời thiếu hoàn chỉnh’ hay ‘Tôi muốn kiểm tra kỹ lưỡng hơn thông tin và số liệu. Liệu tôi có thể trả lời quý vị sau được không’”, Booher nói. Bạn cũng có thể sử dụng khiếu hài hước để che dấu sự lúng túng.

Hơn tất cả, trường hợp phải đương đầu với một câu hỏi hay bình luận khó, hãy tìm cách gắn nó với luận điểm bạn muốn trình bày, cho dù nội dung của câu hỏi đó là gì đi nữa. Đừng làm phai nhạt hay chệch hướng thông điệp đã trình bày. Điều quan trọng là bạn cần duy trì sinh lực cho mình bằng chính những cảm xúc mà bạn đã có với các ý tưởng diễn thuyết.

Nếu bạn thấy bản thân thực sự không biết phải trả lời thế nào và đang đánh mất khán giả, hãy trông cậy vào những kỹ năng diễn thuyết khác để thay đổi tâm trạng. Chẳng hạn bạn có thể sử dụng các ví dụ cá nhân, thống kê hay những trợ giúp bằng tài liệu minh hoạ, câu đố và danh thiếp kinh doanh,... để chuyển hướng nội dung cuộc hội thoại.

Cuối cùng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, bạn đều cần tự tin và ghi nhớ những lý do đã khiến bạn có bài diễn thuyết này. “Khi nhớ tới những lý do thích đáng đó, bạn sẽ không còn tâm trạng bồn chồn, hồi hộp và tập trung hơn để có được bài diễn thuyết tốt nhất”, Dower cho biết
»»  Xem tiếp

Bí mật thành công của các bà mẹ triệu phú

0 nhận xét


Thông qua các cuộc trò chuyện với các chủ doanh nghiệp đầy tham vọng về hầu hết những vấn đề căn bản thường nhật và quá trình làm kinh doanh của bản thân, tôi đã khám phá ra một vài điều hấp dẫn. Ở đây có một điều bí ẩn liên quan đến việc khởi đầu của một doanh nghiệp. Nói một cách đơn giản, rất nhiều người tin rằng những ông chủ doanh nghiệp thành công được trời phú cho những đặc điểm cá nhân đặc biệt mà những người khác không có được. Điều bí ẩn này đã dẫn đến một số chuyện tưởng chừng như hoang đường có thể làm thui chột sự nhiệt tình của một ông chủ doanh nghiệp trong tương lai. Vậy nên tôi muốn giải thích và làm rõ một số quan điểm chưa đúng đắn.

Cùng thời gian này, tôi cũng đã khám phá ra rằng thực tế: một số hành vi, đặc điểm có thể tạo bước đệm cho sự thành công của các ông chủ doanh nghiệp. Không ít những bà mẹ triệu phú đã chia sẻ những thái độ, đạo đức nghề nghiệp hay lối suy nghĩ về đặc điểm đó và tin rằng những yếu tố này có thể giúp họ đạt được thành công. Tôi sẽ chia sẻ điều này với các bạn không nằm ngoài mục đích giúp các bạn tìm ra những điểm mạnh của bản thân, niềm tin vào bản thân mình và từ đó tìm thấy đường đi cho riêng mình.

Trước tiên, hãy khám phá một vài điều bí ẩn chung về việc làm thế nào để gieo hạt giống thành công.

Khám phá những điều bí ẩn

Rất nhiều người tin rằng họ không có những phẩm chất bẩm sinh cần thiết để đạt được những thành công với cương lĩnh của một ông chủ doanh nghiệp và rằng những triệu phú tự tay làm nên về mặt nào đó có những điểm “khác người”. Tôi nghĩ hầu hết những người này đều có niềm tin chung, tuy nhiên điều bí ẩn ở đây thật đơn giản, và những kinh nghiệm của các bà mẹ triệu phú đã hỗ trợ cho vị trí của tôi. Về điểm này, tôi xin được tiết lộ 5 điều bí ẩn chung của những chủ doanh nghiệp thành đạt.

Điều bí ẩn thứ 1: Bạn phải là một người có cá tính

Thực tế: Những người có những tính cách khác biệt lại dễ trở lên thành đạt. Ví như Martha Stewarts và Richard Bransons là những người có cá tính nổi trội, và chúng ta không thể tính hết được có bao nhiêu doanh nhân thành đạt khiêm tốn luôn mong muốn được trở thành người thành đạt theo cách này. Đối với người chủ doanh nghiệp tố chất thông minh trong kinh doanh và xây dựng cho mình một đội ngũ nhân viên hùng mạnh là yếu tố còn quan trọng hơn yếu tố thiên bẩm.

Một vài ví dụ điển hình chúng ta có thể học hỏi:

Jeanne Bice, người sáng lập The Quacker Factory, một công ty với tổng số vốn trên 50 triệu đô chuyên thiết kế và bán quần áo thông qua QVC - mạng lưới mua hàng tại nhà qua truyền hình, chia sẻ: “Tôi học hỏi những người thành đạt. Bởi một ngày nào đó, tôi cũng có thể trở thành người như vậy, họ cũng đã bắt đầu giống như tôi. Tôi được biết Martha Stewart cũng đã khởi đầu công việc bán bánh mì pa-tê đối diện cửa hàng Ralph Lauren trên một con phố nhỏ. Khởi đầu từ một công việc rất khiêm tốn nhưng bà đã trở thành người phụ nữ thành đạt. Cho đến hôm nay, tôi biết không ít những gương mặt thành đạt và tôi coi họ như những tấm gương để học hỏi. Tôi quan tâm đến sự thành công chứ không chú ý đến những điều thất bại. Bởi vì tôi không muốn bị liệt vào đầu danh sách những người thất bại.”

Điều bí ẩn thứ 2: Ý tưởng là điều quan trọng nhất

Thực tế, điều quan trọng là cần có một ý tưởng tốt. Nhưng đây chỉ là một nửa nhân tố tạo nên sự thành công. Điều quan trọng hơn là bạn sắp xếp sản phẩm hay dịch vụ của bạn như thế nào, và liệu nó có thể đáp ứng được nhu cầu trong thị trường đích ngắm của bạn? Bạn không cần phải tạo ra một thứ gì đó hoàn toàn giống như iPod hay bất kỳ sản phẩm nào đã có sẵn để đạt được thành công - bạn cũng có thể lấy một ý tưởng đã có và đơn giản chỉ cần làm ý tưởng đó tốt hơn.

Ví dụ:

Maxine Clark, người sáng lập ra Build-A-Bear Workshop đã không sản xuất những con thú nhồi bông – bà là người đầu tiên sẽ nói với bạn điều đó. Bà đã làm, tuy nhiên, sáng tạo ra một thứ gì đó đặc biệt - một sự trải nghiệm mang đầy xúc cảm và kết nối với thế giới trẻ thơ, những người trông trẻ và những chú gấu đặc biệt mà họ cùng nhau sáng tạo ra. Đó chính là điều bí mật để tạo ra sản phẩm thành công của bà, với một tầm nhìn bắt nguồn từ những nhân tố hiện tại.

Điều bí ẩn thứ 3: Thành công có nghĩa là không bao giờ đi giật lùi

Thực tế: Những người thành đạt luôn tận tuỵ để sao cho phán đoán của họ trở thành hiện thực. Nhưng họ cũng mong muốn thay đổi.

Jeanne Bice biết rõ điều này. Bà nhận ra rằng bản thân không thể quá trung thành với bất kỳ một sản phẩm nào, không cần biết bản thân bà yêu thích sản phẩm đó ra sao.

Bice nói: “Một kẻ thất bại thì vẫn là kẻ bại trận và thua cuộc. Tôi không quan tâm nếu bạn tô vẽ màu tím hay tạo cho nó một cái cầu vồng màu hồng che giấu cho sự thất bại. Bởi đây chính là biểu hiện của kẻ thất bại, một bài học lớn cần rút ra. Nếu hàng hoá ế ẩm, hãy bán nó với giá thấp hơn và thoát ra khỏi sự thua lỗ, thất bại này.”

Rachel Ashwell, người sáng lập của Shabby Chic - một doanh nghiệp chuyên về đồ nội thất tại Mỹ, cũng hiểu ra yếu tố cần thiết phải thay đổi và cải tiến. Bà đã bước vào giai đoạn khác của kinh doanh và chấp nhận nguồn tài chính từ những nhà đầu tư mạo hiểm để giúp công ty của mình tiến lên nấc thang mới. Nhằm tăng trưởng kinh doanh cho giai đoạn tiếp theo, tôi nhận thấy cần làm hai việc: cần duy trì nguồn vốn đáng kể và thu hút đội ngũ điều hành dày dặn kinh nghiệm, thành tích cao trong việc đạt được mục tiêu tăng trưởng.

Điều bí ẩn thứ 4: Chỉ có rủi ro mới mang lại phần thưởng

Thực tế: Bất kỳ sự mạo hiểm kinh doanh nào cũng đều có một số rủi ro. Nhưng bạn không phải liều tất cả để đánh đổi lấy sự thành công.

Hầu hết những bà mẹ triệu phú đều tập trung vào việc giảm thiểu các rủi ro. Liệu khi rủi ro tăng trưởng một cách “hữu cơ” qua việc chỉ sử dụng nguồn vốn công ty để phát triển, giống như Teri Gault, người sáng lập ra Grocery Game, hoặc duy trì tốc độ tăng trưởng trong tầm kiểm soát giống như Kathy Gendel, người sáng lập của Breezies Intimates.

Gendel cho biết: “Triết lý sống của chúng tôi là: duy trì tốc độ chậm và chắc nhưng sẽ giành chiến thắng trên đường đua. Chúng tôi không bao giờ cố gắng để tăng trưởng quá nhanh”

Điều bí ẩn thứ 5: Ưu tiên số 1 của bạn phải là Tiền

Thực tế: Đối với rất nhiều chủ doanh nghiệp, vị trí hàng triệu đô là kết quả phụ của những mục tiêu ban đầu. Trường hợp của tôi, tiền chưa bao giờ là động lực duy nhất khiến tôi xây dựng lên tập đoàn Mom Inventors. Và con số những bà mẹ triệu phú vẫn còn làm cho không ít người choáng váng rằng họ đã chuyển từ công việc suốt ngày chỉ xoay quanh chuyện bếp núc sang công việc mạo hiểm trị giá hàng triệu đô.

Victoria Knight-McDowell, người đã tạo lên thương hiệu thành công mang tên Airborne một cách phi thường. Chính bà cũng không khỏi ngạc nhiên về tỷ lệ thành công của mình. Bà cho biết: “Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ lại đạt được thành công lớn lao như thế này.”

Bice cũng rất coi trọng những lĩnh vực khác khi điều hành công việc kinh doanh. Bà chia sẻ: “Không phải mọi công việc kinh doanh đều vì mục đích phần thưởng tài chính. Nếu bạn không làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, có nghĩa bạn đang không ngồi đúng vị trí của mình.”

Vậy điều gì đã làm lên sự thành công trong kinh doanh của họ? Tôi thấy rằng có 4 yếu tố chính trả lời cho câu hỏi đó:

- Mục tiêu cuộc sống rõ ràng

- Đâu là cái bạn tìm kiếm để tạo dựng

- Nhìn thấu những đặc điểm mà những nhà lãnh đạo kinh doanh thành công thường có

- Linh hoạt và quyết tâm làm đến cùng

Cuộc sống của chúng ta, những người mẹ, người phụ nữ, những nữ doanh nhân,… là vô cùng phức tạp. Sự phức tạp này có thể không dễ được giải quyết nhưng nó có thể làm cho ta cảm thấy vui hơn. Chỉ bằng cách định rõ giấc mơ cuộc sống, xử trí những thử thách như: nỗi lo sợ cơm áo gạo tiền, hãy cân bằng cuộc sống, yêu thương gia đình, học hỏi những điều cơ bản để xây dựng và phát triển kinh doanh, cuối cùng là chấp nhận những thử thách để vượt qua nó và tạo dựng một cuộc sống mà bạn muốn. Bạn có thể tìm thấy thành công.
»»  Xem tiếp

Để tạo dựng một ngày làm việc hiệu quả

0 nhận xét


Một ngày làm việc của bạn trôi qua như thế nào? Bạn có ngập đầu trong một danh sách dày kín các công việc cần làm? Ngày ngày bạn có phải vật lộn với các nhiệm vụ thường nhật phải thực hiện? Bạn nghe những gì trong khi làm việc? Im lặng? Rock nhẹ? Nhạc Rolling Stones? Đài phát thanh?

Cách bạn làm việc trong một ngày sẽ có tác động lớn tới thành công của bạn. Chuyên gia kinh tế nổi tiếng, Henry David Thoreau, từng khẳng định rằng nền kinh tế suy cho cùng phụ thuộc vào việc mỗi người chúng ta sử dụng thời gian trong ngày như thế nào.

Cũng theo Henry, con người có thể cải thiện chất lượng cuộc sống bằng việc cải thiện chất lượng của từng ngày làm việc. Vì vậy, nếu bạn muốn có những bước tiến nghề nghiệp mạnh mẽ và tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, tất cả được bắt đầu với những thay đổi bản chất những gì chúng ta đang làm mỗi ngày.

Luôn có những giải pháp giúp bạn cải thiện chất lượng của một ngày làm việc. Những giải pháp này còn đảm bảo cho bạn có thể đẩy mạnh các khoản thu nhập cá nhân. Mặc dù bề ngoài có vẻ khá nhàm chán và sáo rỗng, nhưng chúng đã được đúc rút từ những trải nghiệm trên thực tế.

1) Đừng có tham vọng "ôm" tất cả công việc cùng một lúc

Đa phần chúng ta đều biết rằng sự cấp bách không đồng nghĩa với quan trọng. Vấn đề nằm ở chỗ nhiều công việc trong danh sách các việc cần làm của bạn sẽ không thực sự phải hoàn thành ngay.

Nhìn chung, việc sắp xếp kế hoạch công việc trong ngày là rất quan trọng. Kế hoạch làm việc của bạn sẽ đem lại sự thoải mái và dễ chịu. Để có được kế hạch hợp lý, tốt nhất hãy duy trì các mong đợi của bạn ở mức hợp lý, còn trường hợp các mong đợi của bạn quá cao thì bạn sẽ thấy thật khó khăn để đáp ứng và sau đó có thể dẫn tới sự thất vọng.

Bên cạnh đó, sự tập trung cũng rất quan trọng cho một ngày làm việc thoải mái. Khi bạn làm việc gì bạn nên chỉ dành hết tâm trí cho việc đó. Đừng để những mối bận tâm, lo lắng khác xen vào gây ảnh hưởng tới thời giờ làm việc. Hãy đặt trước mặt danh sách những việc cần làm, những việc làm bạn phân tâm và giải quyết từ từ. Một khi đã liệt kê ra được những điều làm bạn lo lắng, tự nhiên bạn sẽ thấy mọi việc đơn giản hơn.

Tốt nhất nên có một vài công việc để làm cuối cùng trong ngày, hay chưa cần hoàn thành xong ngay trong ngày hôm nay. Hãy làm những gì quan trọng với hoạt động kinh doanh của bạn và với cuộc sống của bạn. Hãy giữ sự thanh thản cho kiếp sau.

2) Dành chút thời gian thư giãn

Bạn có thể nhớ kỹ từng ngày bạn dành hết sức lực cho công việc? Chắc là không. Bạn có thể nhớ kỹ ngày làm việc mà buổi trưa bạn dành thời gian đi xem một bộ phim? Chắc là có.

Chắc hẳn bạn có thể từng phút của ngày mà bạn có thời gian chơi trò chơi hooky hay một môn thể thao nào đó. Chúng thật đáng giá. Hãy tạo ra thật nhiều những ngày như thế.

3) Đừng tự quá hài lòng, hãy học cách "trì hoãn" nó

Phải thừa nhận rằng, một trong những thủ thuật tạo dựng thành công kinh doanh đó là trì hoãn sự hài lòng. Nhưng đừng quá giống như những con kiến cần mẫn, đồng thời cũng không nên quá khắt khe với mình trong công việc. Việc tự oán trách mình vì việc gì đó không được hoàn thành sẽ không tốt chút nào bởi vì tâm trí bạn lúc đó sẽ bị chi phối bởi những nỗi sợ không được biện hộ hoặc cảm giác tội lỗi, sai sót.

Bạn cần nhớ rằng mặc cảm tội lỗi khác với ý thức về bổn phận hoặc trách nhiệm. Khi cảm thấy một nỗi ân hận đang trỗi dậy, hãy gửi trả lại nơi nó đã đến và tiếp tục hành trình công việc của mình.

4) Đưa một số công việc về nhà

Bạn muốn thăng tiến và thành công thì ngày làm việc của bạn không chỉ có 8 tiếng. Đừng bao giờ nghĩ, hết giờ làm việc là bạn có thể hoàn toàn dành cho gia đình.

Việc tận dụng các cuộc hẹn, tiếp xúc đối tác trong giờ làm việc là rất quan trọng. Những công việc giấy tờ còn lại bạn có thể tranh thủ giải quyết ở nhà. Nếu như các cuộc hẹn có thể tiếp thân mật ở nhà thì cũng nên tận dụng để tạo thêm sự gần gũi và thân tình. Trong các buổi giao lưu, gặp gỡ đối tác trong giờ làm việc cho phép đưa gia đình theo bạn cũng nên “tranh thủ” để bên cạnh công việc sẽ có những phút giây vui vẻ cùng người thân.

5) Tự hào về bản thân trong một vài giờ ngắn ngủi

Đã bao nhiêu lần bạn tự hào về những giờ làm việc kéo dài của mình. Thực tế nên như vậy. Nó có thể như một lời phàn nàn, nhưng bản chất vẫn là lời tự hào.

Nhờ đó, tinh thần làm việc của bạn sẽ sảng khoái hơn, niềm tự tin cũng dâng cao. Một ngày “khó để có được” sẽ là một ngày đáng nhớ. Rất nhiều phóng viên luôn trân trọng các cuộc phỏng vấn mà họ mất hàng tuần mới có được.

Một điều quan trọng nữa là nếu bạn làm tốt công việc của mình, bạn sẽ không cần ở vị thế ngoan ngoãn phục tùng các khách hàng của bạn.

6) Thoát ra khỏi "vòng kềm tỏa" của một vài khách hàng khó chịu

Nếu bạn có một vài khách hàng "khó chịu", hãy nhanh chóng thoát khỏi họ nhằm tránh cơn đau đầu không cần thiết.

Những hành động tương tự với một vài nhân viên tiêu cực cũng hết sức cần thiết. Họ sẽ lấy cạn năng lượng và con số lợi nhuận của bạn, thậm chí còn tệ hại hơn khi họ sẽ là những người nói xấu đằng sau lưng bạn.

Vì vậy, nếu có thời gian rảnh (như vào buổi trưa hay bất cứ lúc nào có thể), hãy ra ngoài để đạp xe một vòng quanh núi. Việc trồng một vườn hoa hay rau quả cũng rất thiết thực. Hãy tắm nước ấm. Tận hưởng mọi niềm đam mê của bản thân. Cơ hội ở chỗ bạn sẽ quay trở lại công việc với rất nhiều ý tưởng tươi mới và hữu ích.
»»  Xem tiếp

10 quý nhân người lãnh đạo không thể bỏ qua

0 nhận xét


Trong bất kỳ công việc nào, ta cũng cần có những trợ thủ đắc lực để giúp ta đạt được những thành công như mong đợi. Nếu không tận dụng được những nguồn lực như vậy, rất khó có thể đảm bảo công việc tiến triển thuận lợi chứ đừng nói đến việc thăng tiến. Người lãnh đạo phải luôn trân trọng những người giúp đỡ mình, củng cố vị trí và cho mình những lời khuyên quý giá làm định hướng nghề nghiệp. Có những quý nhân mà lãnh đạo cần nhận diện và tận dụng như sau:


1. Người sẵn sàng bênh vực bạn: những người tiến cử bạn một cách không điều kiện chính là những quý nhân của bạn. Vì họ tin tưởng và thừa nhận bạn. Khi bạn bị chỉ trích, họ sẽ bênh vực bạn và giải thích rõ sự việc. Đây thường là người thầy hay cấp trên, những người từ vị trí cao hơn cất nhắc bạn. Điều này cho thấy bạn thực sự có chỗ đứng trong lòng họ. Vì thế hãy cố gắng trong chuyên môn thật nhiều để không phụ lòng họ, đồng thời làm việc thật tốt để họ có thể tự hào hơn nữa về bạn và mở ra nhiều cơ hội mới cho bạn.



2. Người sẵn sàng nói chuyện tào lao trước mặt bạn: trên thực tế, người có thể nói những chuyện vui vẻ ngoài lề với sếp là những người thật thà, tốt bụng và tin tưởng bạn thật lòng. Điều đó cho thấy họ đáng tin cậy, luôn muốn quan tâm chia sẻ với bạn. Những thông tin mà họ cung cấp sẽ khiến bạn tránh được những sai lầm trong các mối quan hệ công sở. Dù họ là cấp dưới hay chỉ là nhân viên dịch vụ bạn cũng cần dành cho họ sự quan tâm, khích lệ thực sự.



3. Người sẵn lòng chia sẻ khó khăn với bạn: không còn nghi ngờ gì nữa, họ thực sự là những quý nhân trong công việc của bạn. Họ có thể là người đồng cấp, nhân viên hay những người ở bộ phận khác có quan tâm đến công việc của nhóm bạn. Khi bạn gặp khó khăn, họ vẫn sát cánh bên bạn. Điều đó chứng tỏ họ không những dũng cảm mà còn có tình có nghĩa. Ngoài công việc hãy quan tâm đến đời sống riêng của họ nữa và đảm bảo môi trường làm việc thân tình, cởi mở.



4. Người chỉ đường cho bạn phát huy khả năng: có những người thực sự là thầy của bạn. Cho dù họ hiền hậu hay nghiêm khắc, chỉ cần họ có thể chỉ ra điểm yếu để bạn cải thiện đã là người chỉ dẫn đáng tin cậy đối với bạn. Người này nhìn thấu mặt tốt, mặt xấu của bạn và thẳng thắn nói ra với mong đợi có sự chuyển biến tích cực từ phía bạn. Đừng tỏ ra khó chịu khi nghe những lời khuyên này, dành thời gian để suy ngẫm về nó và hoàn thiện bản thân.



5. Người tán thưởng sở trường của bạn: người phát hiện thế mạnh của bạn, công nhận và trân trọng những thế mạnh đó thì dù ở vị trí nào cũng đáng quý. Có nhiều vị lãnh đạo nhận thấy tài năng của bạn mà không cất nhắc, họ là người bụng dạ hẹp hòi, không muốn người khác thăng tiến hơn.



6. Người làm gương cho bạn: hành vi và lời nói của họ thống nhất, nói được là làm được, tạo nên sự tin tưởng cho tất cả những người xung quanh. Họ không ba hoa, lặng thầm làm việc nhưng rất hiệu quả, làm nhiều hơn nói. Đào tạo được những nhân viên kiểu này sẽ nâng cao hiệu quả làm việc của tổ chức. Nhưng nếu họ chuyển hướng tự cao tự đại thì quý nhân lại hóa thành tiểu nhân. Vì thế, người lãnh đạo cần theo sát, chia sẻ suy nghĩ và kịp thời uốn nắn.



7. Người luôn giữ lời hứa: người trọng chữ tín luôn là quý nhân của nhiều người. Họ biết rõ năng lực của mình đến đâu và cố gắng làm việc hết trách nhiệm. Với những người này, bạn có thể yên tâm không lo bị họ bán đứng. Nếu có được đối tác như vậy, bạn cũng cần giữ chữ tín và tôn trọng mọi quy tắc làm ăn, đảm bảo hợp tác hai bên đều cùng có lợi.



8. Người có tính kỷ luật: luôn tuân thủ mọi quy định, đảm bảo giờ giấc. Về năng lực chuyên môn của họ chưa hẳn đã cao nhưng họ luôn làm việc có trách nhiệm. Đây chính là mẫu nhân viên tạo cho tổ chức của bạn độ ổn định và an toàn cần thiết. Hãy giao cho họ những công việc đúng khả năng, đồng thời khơi gợi thêm những khả năng khác của họ. Họ có nhiều tiềm năng trở thành quản lý cấp dưới của bạn.



9. Người chịu đựng những cơn giận của bạn: hãy luôn cảm kích trước những người đã kiên nhẫn với bạn mỗi lần bạn nổi cáu. Đó có thể là bạn bè, người thân hay chính những nhân viên hiền lành của bạn. Sự thông cảm và thấu hiểu này là minh chứng cho một mối quan hệ vững bền và trong sáng. Tương phản với việc yêu mến không phải là việc ghét mà là sự thờ ơ. Nếu đối phương chịu đựng bạn với một sự lạnh lùng thì đó lại là lời cảnh báo cho một mối quan hệ sắp kết thúc. Nếu bạn thực sự yêu mến và cần họ, hãy xem lại thái độ của mình và cư xử cho đúng mực.



10. Người hy sinh cho bạn: nếu bạn có được một người sẵn sàng hi sinh quyền lợi bản thân để giúp bạn thành công trong sự nghiệp, thì chắc chắn đây là người đáng trân trọng nhất. Họ có thể là cha mẹ, bạn đời hay người trợ lý tận tụy của bạn. Họ luôn suy nghĩ vì bạn. Nếu bạn có được những người như thế ở bên, hãy làm việc hết mình đồng thời dành thời gian cho họ và coi hạnh phúc của họ cũng là động lực để làm việc tốt hơn.
»»  Xem tiếp

Kỹ năng Networking

0 nhận xét


Xây dựng quan hệ và cơ hội thành công (Jossey-Bass, 2000), bằng cách tìm kiếm những nét đặc trưng trong các mối quan hệ và liên hệ của mình, bạn có nhận ra được người cộng tác trong “mạng lưới toàn cầu” của mình, những người mà bạn có thể phát triển mối liên hệ với họ.

Trừ khi bạn tự bó chân mình ở một nơi nào đó như Montana chẳng hạn, mỗi ngày thường thì bạn sẽ gặp thêm nhiều người mới, hoặc chí ít thì cũng là mỗi tuần. Khi bạn gặp họ, bạn tiếp cận và tự đánh giá được là họ có thể giúp bạn đạt được mục tiêu cá nhân hay nghề nghiệp của mình hay không. Nghe thì có vẻ tính toán nhưng theo Melissa Giovagnoli và Jocelyn Carter-Miller, tác giả của cuốn Mạng lưới toàn cầu: Xây dựng quan hệ và cơ hội thành công (Jossey-Bass, 2000), bằng cách tìm kiếm những nét đặc trưng trong các mối quan hệ và liên hệ của mình, bạn có nhận ra được người cộng tác trong “mạng lưới toàn cầu” của mình, những người mà bạn có thể phát triển mối liên hệ với họ. Dưới đây là những đức tính mà tác giả cho rằng bạn nên tự tạo ra trong con người mình đồng thời cùng lúc cố tìm ra ở người khác.

1. Biết hợp tác

Họ là những người biết chia sẻ với thành công của bạn đồng thời cũng biết lắng nghe, chia sẻ mỗi khi bạn gặp khó khăn.

2. Thường xuyên giữ liên lạc

Trái với những “cơ hội”, những kẻ mà tác giả đưa vào loại mà chỉ gọi cho bạn khi họ cần một cái gì đó, “mắt xích toàn cầu”của bạn là những người gọi đến bạn mặc dù chằng có gì xảy ra. Theo kinh nghiệm của chúng tôi thì kỹ năng trên đây là tối quan trọng đối với người làm buôn bán, những người mà thường xuyên liên hệ và cần có những mối quan hệ. Hãy liên tục thông báo cho mọi người việc làm của bạn và động viên bạn lam những việc tương tự.

3. Đáng tin cậy và có trách nhiệm

Hãy tìm những người đáp ứng lại những yêu cầu của bạn và thực hiện nó thực sự - đó là những người thực sự có trách nhiệm và không thường đưa ra những lời xin lỗi hay bào chữa cho việc không giữ lời hứa của mình.

4. Có ảnh hưởng

Những người có ảnh hưởng thường là những người giàu có, có tiếng tăm hay địa vị, nhưng họ cũng có thể là người có thể làm được việc và thuyết phục người khác làm theo hoặc cho họ.

5. Có tri thức, hiểu biết

Không đơn thuần chỉ là tích chữ thông tin, người có chi thức, hiểu biết là người có kinh nghiệm mà họ có thể sử dụng để giúp người khác khi họ đối mặt với những khó khăn tương tự.

6. Là người biết lắng nghe tích cực

Đặc điểm này rất hiếm thấy cũng như là khó có thể đánh giá đúng. Những người biết lắng nghe tích cực thường nghe và hiểu, có những biểu lộ cảm xúc thực sự, hiểu được hy vọng, nỗi sợ hãi hay giấc mơ đằng sau những lời nói ngôn từ. Sau đó, họ có thể có những phản hồi biểu thị được sự thấu hiểu của họ.

7. Biết thông cảm

Sự thông cảm ở một “mắt xích toàn cầu” là sự quan tâm đến người khác ngay cả khi không có chuyện gì xảy ra cả. Nó cho thấy là bạn hiểu những gì một người đang phải trải trải qua chứ không đơn thuần là nghe những mô tả chung chung về nó.

8. Biết đánh giá

Những việc nhỏ bao giờ cũng rất có ý nghĩa. Một tờ giấy nhỏ bày tỏ sự cảm ơn, email qua lại, một vài món quà nhỏ thể hiện sự kính trọng của bạn – đó là những đức tính mà những người biết đánh giá bày tỏ thực sự có. Sự biết ơn thể hiện cảm xúc là hành động của một người nào đó là có ý nghĩa và giá trị.
»»  Xem tiếp

Vì sao làm giàu không khó?

0 nhận xét


Tài sản lớn nhất và đáng giá nhất chính là bản thân bạn. Bước đầu tiên để trở thành người giàu đó là phải biết “định giá” bản thân và tìm cách bán nó với giá cao nhất cho nhà tuyển dụng.

Hãy bắt đầu bằng việc nghiên cứu những lời khuyên của các chuyên gia sau đây nhé!

“ Bạn hãy trình bày đôi nét về bản thân”

Đây là câu đầu tiên mà các nhà tuyển dụng thường hỏi các ứng viên trong một cuộc phỏng vấn. Tuy nhiên điều mà các nhà tuyển dụng thực sự muốn biết đó là những khả năng của bạn có phù hợp với vị trí công việc hay không.Vì thế để nắm chắc phần thắng bạn nên chuẩn bị trước câu trả lời.

Hãy suy nghĩ câu trả lời như một “mẩu quảng cáo” dài 60 giây trong đó “sản phẩm rao bán” chính là bản thân bạn. Tìm hiểu chi tiết công việc mà bạn ứng cử và biến đổi những lời nhận xét của bạn sao cho phù hợp. Tuy vậy, kịch bản của bạn sẽ “xào sáo” theo từng loại công việc và phụ thuộc vào khả năng ứng biến của bạn.

“Định giá” bản thân

Bước đầu tiên trong việc “làm giàu” đó là tự mình định giá bản thân. Để bắt đầu, bạn hãy xem xét lại hồ sơ. Tìm những công việc mà bạn hiểu rõ và quyết định những kỹ năng bạn sử dụng cho từng công việc.

Liệt kê ít nhất 10 điểm mạnh và kỹ năng của bạn. Sử dụng những từ ngữ tích cực để phản ánh những kinh nghiệm mà bạn có. Bao gồm cả những kỹ năng nhỏ ví dụ khả năng sử dụng thành thạo vi tính, hay kỹ năng “mềm” như khả năng tổ chức, khả năng tập, khả năng làm việc theo nhóm, khả năng tập trung cao …

Đánh giá từng kỹ năng xem chúng có lợi cho bạn thế nào cho vị trí công việc bạn đang tìm kiếm. Quyết định xem đâu sẽ là “mỏ vàng” của bạn. Viết chúng vào hồ sơ. Đây sẽ là những bước đệm cơ bản đầu tiên dẫn đến thành công

Tự tạo “thông điệp”

Bây giờ, bạn đã sẵn sang kết nối các ưu thế của bản thân. Điều này giúp bạn viết chính xác những gì bạn muốn nói vì thế bạn có thể thực hành và chắc chắn rằng không để sót bất kỳ điểm quan trọng nào.

Bắt đầu bằng việc trình bày ngắn ngọn về bản thân. Bao gồm tên và những nét chính về công việc của bạn. Sau đó, nói rõ vị trí mà bạn muốn làm việc. Phần này có thể thay đổi tuỳ thuộc vào cuộc phỏng vấn. Tiếp đó, bạn đi vào phần kỹ năng. Bắt đầu với những kỹ năng công việc và những kỹ năng “mềm” khác.

“Treo giá” kinh nghiệm bản thân

Nhà tuyển dụng rất hứng thú với những kinh nghiệm làm việc của bạn. Bạn nên sử dụng những từ ngữ tích cực khi miêu tả chúng. Những từ ngữ này phải rõ ràng, ngắn gọn ,súc tích và trực tiếp - tất cả những điểm mạnh có thể gây ấn tượng đối với nhà tuyển dụng. Những từ “mạnh” bao gồm: động cơ thúc đẩy, mở rộng, phát triển, sáng tạo, quyết tâm ...

Hiểu giá trị “mỏ vàng” của bạn

Việc thương lượng mức lương thường sẽ không được nhắc đến cho đến khi công việc đưa ra được hoàn thành. Tuy nhiên, điều quan trọng là bạn phải biết những tiêu chuẩn để trả lương cho vị trí công việc bạn mong muốn. Cân nhắc mức lương tùy theo khả năng đáp ứng công việc của bạn.

Nhớ rằng, những kỹ năng và kinh nghiệm của bạn mới chính là cơ sở đàm phán với nhà tuyển dụng. Họ sẽ không quan tâm tới tình trạng tài chính hay những khó khăn của bạn. Đó không phải cái nhà tuyển dụng cần mà họ chỉ chú ý xem “mỏ vàng” của bạn đáng giá bao nhiêu và tại sao nó lại đáng giá như vậy.
»»  Xem tiếp

Giỏi vẫn bị đuổi việc

0 nhận xét


Khi mới bắt đầu đi làm, hầu hết các nhân viên không bao giờ nghĩ rằng họ có thể bị đuổi việc. Tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn có thể bị đuổi việc, không phải vì năng lực của họ kém mà trên thực tế họ đã mắc một số sai lầm mà họ không hề hay biết.

Bà Jennifer Star, nhà tuyển dụng và đào tạo trong lĩnh vực nhân sự tại một công ty ở New York cho biết để đảm bảo lâu dài cho công việc của mình, bạn cần phải thận trọng và tránh mắc phải 10 lỗi phổ biến thường gặp ở nhân viên văn phòng dưới đây:

1. Đưa thông tin không chính xác trong hồ sơ xin việc: Hãy luôn thành thật bởi vì bạn sẽ phải chịu trách nhiệm về những thông tin mà bạn cung cấp và cấp trên của bạn sẽ kiểm tra những thông tin đó. Nói chung, việc kiểm tra về trình độ học vấn có thể sẽ thực hiện sau một tháng bạn làm việc. Bà Star nói: “Gần đây, tôi đã sa thải một nhân viên của công ty chỉ sau một tháng vì cô ta đã lừa dối về trình độ học vấn của mình”.

2. Thiếu thận trọng khi tìm kiếm công việc mới: Nếu bạn đang tìm kiếm một công việc mới, không được sử dụng máy tính của công ty để gửi hồ sơ xin việc bởi vì tất cả máy tính của công ty đều do IT kiểm duyệt.

3. “Buôn” chuyện: Bạn không bao giờ biết được rằng mọi ngõ ngách trong công ty đều là “tai vách mạch rừng”. Tốt nhất là bạn hãy “buôn” chuyện càng ít càng tốt.

4. Nói chuyện điện thoại riêng tư với quá nhiều người: (có thể sẽ khiến bạn trông thật tệ) Bạn dành nhiều thời gian cho công việc cá nhân của mình hơn là thời gian làm việc mà sếp giao, thông thường, bạn làm những công việc cá nhân của bạn bằng cách sử dụng điện thoại. Trước khi mọi chuyện bị vỡ lở, tốt nhất là bạn nên tìm một công việc mới, bà Star cảnh báo.

5. Uống rượu ở công sở: Một trong những lý do khiến bạn bị đuổi việc nhanh nhất đó chính là uống rượu quá nhiều vào bữa trưa và đâm sầm vào tường. Một nhân viên văn phòng luôn phải giữ cho mọi thứ có tổ chức, hiệu quả và rõ ràng. Giữ cho bản thân mình luôn chỉnh tề là một điều rất quan trọng.

6. Lướt web quá nhiều: Dành cả ngày làm việc để lang thang trên thế giới ảo sẽ khiến bạn có thể bị thất nghiệp vào bất cứ lúc nào. Một điều không thể chấp nhận được là bạn lại vào các trang web sex.

7. Có mối quan hệ tình cảm với sếp: Khi chuyện tình cảm giữa bạn và sếp tan vỡ thì đó cũng là lúc bạn phải rời công ty.

8. Quên không kiểm tra kỹ các con số: Khi làm việc với các con số, bạn cần phải xem xét cẩn thận, kỹ lưỡng. Chỉ cần bạn đánh mất một con số 0 thì sẽ có thể quyết định là bạn sẽ tiếp tục ở lại công ty hay phải ra đi.

9. Xa lánh đồng nghiệp: Để làm việc hiệu quả, bạn cần phải có sự hợp tác, hỗ trợ và sự nhiệt tình từ những người xung quanh. Nếu bạn không có những điều đó, bạn sẽ khó mà hoàn thành tốt công việc. Thậm chí, mọi người sẽ cảm thấy khó chịu với bạn. Dần dần, bạn có thể sẽ bị thay thế bởi một người khác.

10. Đổ lỗi cho người khác: Phải biết chịu trách nhiệm về hành động của mình. Nếu bạn mắc sai lầm, hãy nhận lỗi. Đừng cố gắng chối bỏ những lỗi lầm của mình hoặc đổ lỗi cho người khác. Sự thật trước sau cũng sẽ tìm ra, đến lúc đó bạn sẽ không thể giải thích được. Cuối cùng, không một ai lại tin và thuê một người dối trá như bạn.
»»  Xem tiếp

6 giai đoạn lớn trong sự nghiệp

0 nhận xét
Bạn đang ở “quãng” nào trên con đường sự nghiệp của mình? Bạn còn phải phấn đấu bao lâu nữa mới có thể được coi là một người thành công? Muốn trả lời câu hỏi đó, hãy tham khảo 6 giai đoạn lớn trong sự nghiệp dưới đây.

1. Đánh giá

Bạn đang “chập chững” đón bắt công việc của cuộc đời. Giai đoạn này được lấp đầy bằng sự băn khoăn, nao núng. Bạn chưa dám chắc về sở trường, khả năng, điểm yếu của mình. Bạn bắt đầu cảm thấy khao khát được biết nhiều hơn về bản thân, và bạn luôn nỗ lực để trả lời câu hỏi: “Tôi là ai?”.

2. Tìm hiểu

Bạn đang nghiên cứu về tất cả các công việc hiện hữu trên thế giới này. Tâm trí lúc này thật hỗn độn, bởi bạn không chắc công việc nào là phù hợp nhất, và bạn sẽ bị nhấn chìm trong bản danh sách việc làm. Nhưng với linh cảm và sự tỉnh táo nhạy bén được tích lũy, bạn sẽ học được cách lựa chọn khiến bạn không bao giờ phải hối tiếc.

3. Chuẩn bị

Công việc mà bạn lựa chọn bắt đầu hình thành. Tâm trí của bạn lúc này đã rõ ràng hơn, bạn nghĩ về những điều tuyệt vời sẽ đến khi được làm một công việc đầy ý nghĩa. Tuy nhiên, vẫn còn vô vàng việc cần làm, và để gặt hái được thành công, bạn phải xắn tay ngay vào công tác chuẩn bị. Đôi khi bạn cũng hoang mang tự hỏi: Liệu công việc này đã phải là một sự lựa chọn đúng đắn?

4. Phấn đấu

Bạn sẽ cảm thấy đầy hứng thú và tự tin rằng bạn đã tìm ra một công việc ý nghĩa. Song, làm công việc đó hiệu quả đến đâu lại là điều không đơn giản. Trong giai đoạn này, hơn bao giờ hết, bạn phải biết tận dụng năng lượng của bản thân và giữ cho tầm nhìn luôn hướng về mục tiêu. Bạn bắt đầu bắt nhịp với công việc và cảm thấy có nhiều điều cần khám phá. Bạn cảm thấy trong mình hình thành niềm đam mê.

5. Duy trì

Bạn sẽ cảm thấy quen thuộc và thoải mái hơn rất nhiều trong công việc. Tuy nhiên, hãy nhắc nhở bản thân không ngừng duy trì, trau dồi kỹ năng và phẩm chất. Đây là lúc để bạn dần khẳng định giá trị của mình qua việc xác lập các tiêu chuẩn trong công việc.

6. “Thời kỳ quá độ”

Lúc này, bạn đắn đo về những biến chuyển tiếp theo, các câu hỏi được đặt ra là: Liệu nghề mà bạn đang làm có phải là điểm dừng trong sự nghiệp? Công việc này có khiến bạn cảm thấy hạnh phúc? Đôi lúc, vì đã quá quen với công việc, bạn bắt đầu cảm thấy nhàm chán và muốn thay đổi.

Lúc này, sẽ có hai khả năng xảy ra, một là bạn tự xốc lại tinh thần và tiếp tục phấn đấu; hai là bạn nhận ra mình thật sự có những niềm đam mê mới và bạn thay đổi, chấp nhận làm lại từ đầu.

Dù thế nào thì lần này bạn cũng nên quyết định “chuẩn”, để không bao giờ phải nói “rất tiếc” với sự nghiệp của mình.
»»  Xem tiếp

Bí quyết làm lãnh đạo

0 nhận xét


Nhiều lãnh đạo thường dẫn câu “Thương trường là chiến trường” để biện minh cho hành động hoặc triết lý kinh doanh của mình. Tuy nhiên thực tế đã chứng minh rằng, hòa bình mới là điểm cốt lõi của sự phát triển bền vững, mang lại sự giàu sang và hạnh phúc cho con người.

Ernest Renan, một triết gia lớn, đã nói: “Khoa học mà không lương tâm chỉ là sự sụp đổ của tâm hồn”, tư tưởng này cũng đúng trong lĩnh vực kinh doanh mà các lãnh đạo và nhà điều hành nên để ý. Xin giới thiệu tám đức tính cơ bản mà nhiều lãnh đạo trên thế giới và Việt Nam đã vận dụng khá thành công.

Bình tĩnh

Doanh nghiệp là một quần thể con người với những mâu thuẫn nội tại phức tạp và chịu những tác động từ bên ngoài như cạnh tranh, quan liêu hành chính, công nợ khó đòi... Người lãnh đạo hay người điều hành gặp muôn vàn điều bực dọc, khó khăn, nếu không bình tĩnh thì sự sáng suốt sẽ mất đi, lúc đó sự quyết đoán sẽ trở thành võ đoán làm ức chế cấp dưới.

Tự tin

Nhà lãnh đạo cần phải tự tin để tạo dựng niềm tin cho tập thể mình đang điều hành. Những lúc doanh nghiệp đương đầu với khó khăn, sóng gió, sự tự tin sẽ giúp nhà quản lý khởi động được sức mạnh tổng hợp của tập thể. Khi quân tướng đã một lòng, chiến thắng là chắc chắn.

Can đảm

Dám nhận sứ mệnh lãnh đạo và điều hành một tập thể, đó là sự can đảm. Bởi vì sự thành công hay thất bại của người lãnh đạo đều có ảnh hưởng rất lớn tới từng cá nhân trong tập thể đó, từ yếu tố tinh thần đến vấn đề kinh tế. Một lãnh đạo giỏi là người biết can đảm để lắng nghe những phản biện của cấp dưới. Can đảm để sửa sai và công nhận sự sai lầm của mình một cách chân tình. Người lãnh đạo và điều hành một khi đã biết dấn thân và chấp nhận rủi ro thì đôi lúc cũng phải can đảm đưa ra những quyết định - đã được cân nhắc - dù không được đa số đồng ý.

Lo xa

Hôm qua, hôm nay, ngày mai có biết bao nhiêu rủi ro tiềm ẩn và cũng có nhiều cơ hội để phát triển. Người lãnh đạo và điều hành phải biết giải bài toán tài chính rất mâu thuẫn và phải biết biến mâu thuẫn thành sức mạnh cấp số nhân. Chuyển bại thành thắng, chuyển thắng thành thắng to mà nhân viên của mình không phải quá gian khổ.

Trân trọng

Hiện nay, trong những bài phát biểu, mỹ từ “trân trọng” được sử dụng đến độ trở thành sáo rỗng. Thế nhưng trân trọng là một đức tính cơ bản của người lãnh đạo và điều hành. Doanh nghiệp sẽ có sức mạnh nếu biết trân trọng công sức từng con người, từng bộ phận trong tập thể đó. Sự trân trọng của người lãnh đạo và điều hành càng được thể hiện rõ nét khi họ hiện diện, chỉ đạo, chia sẻ cùng cấp dưới trong những lúc phải đối đầu với tình huống gian lao, khó khăn.

Kiên định

Kiên định không phải là bướng bỉnh, ngang tàng và nhất định không phải là ngông cuồng. Tính kiên định hàm chứa một lý tưởng mà người lãnh đạo và điều hành nhận lãnh như một sứ mệnh để phục vụ doanh nghiệp, tập thể mà mình là người đứng đầu.

Chủ kiến

Người lãnh đạo và điều hành luôn luôn có một bộ máy tham mưu giúp việc, nhưng nếu người lãnh đạo và điều hành không có chủ kiến sẽ rất khổ cho cấp dưới. Có chủ kiến không phải là chủ nghĩa anh hùng cá nhân. Lãnh đạo là người tư duy, hành động... dám thay đổi chủ kiến của mình khi cần phải thay đổi. Chủ kiến và khiêm cung không mâu thuẫn.

Lương tâm

Lương tâm có thể nói vắn tắt là sống có đạo, đạo ở đây là đạo trời, đạo sư, đạo cha mẹ... Đây là một tư tưởng thấm nhuần trong nền văn hóa của nhân loại. Làm kinh tế cũng thế. Có thể áp dụng tư tưởng của Ernest Renan để nói rằng: “Kinh tế mà không lương tâm chỉ là sự sụp đổ của tâm hồn”. Và cũng vì lẽ đó mà tôi trân trọng tư tưởng “Kinh tế thị trường trong định hướng xã hội”.
»»  Xem tiếp

Trách nhiệm chủ doanh nghiệp

0 nhận xét


Chủ doanh nghiệp thành đạt sẽ quản lý doanh nghiệp của họ theo các mục tiêu lâu dài. Có 4 trách nhiệm chính theo lẽ thông thường để lãnh đạo và quản lý doanh nghiệp. Chúng tôi không có ý định răn dạy ở điểm này. Nhưng trong thực tế một doanh nghiệp có trách nhiệm với xã hội thì luôn có thiên hướng thành công lâu dài.

Trách nhiệm đối với khách hàng của bạn

Chào bán sản phẩm có chất lượng tốt với giá cả phải chăng. Phải trung thực với khách hàng của bạn, đảm bảo có các dịch vụ sau bán hàng, có khả năng bảo hành sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn và bảo đảm mối quan hệ lâu dài với khách hàng .

Trách nhiệm với nhân viên của bạn

Những người làm việc tốt có thể là tài sản tốt nhất trong doanh nghiệp của bạn. Bạn có thể tăng cường sự đóng góp của người lao động bằng cách chăm sóc họ tốt hơn và đảm bảo sự bền vững cho gia đình của họ. Động cơ của người lao động là có việc làm đảm bảo, được đào tạo tay nghề trong công việc, và được trả đầy đủ tiền công xứng đáng.

Trách nhiệm đối với xã hội

Xã hội phụ thuộc vào nền tảng kinh tế để nâng cao mức sống. Điều đó còn phụ thuộc vào sự đóng góp của bạn. Tỉnh hay khu vực (huyện, thị) đóng góp để có tài chính cho trường học của những đứa trẻ con cái của bạn, bệnh viện cho gia đình bạn, vận tải và cơ sở hạ tầng giao thông liên lạc, hệ thống cấp nước sạch, và sự đảm bảo an ninh xã hội cho gia đình của bạn.

Trách nhiệm đối với môi trường tự nhiên.

Môi trường tự nhiên không có khả năng tự bổ sung. Tất cả những gì chúng ta phá huỷ, tất cả những gi mà chúng ta lãng phí do thiếu hiểu biết hoặc không hiểu biết đã làm mất đi hàng trăm năm hoặc sẽ là mãi mãi. Mỗi một cây xanh góp vào không khí cho chúng ta đang hít thở và trong bầu khí quyển mà thế hệ mai sau sẽ cùng hít thở.
»»  Xem tiếp

Muốn thành đạt nhất định phải thực hành

0 nhận xét


Một nhân viên chào hàng cần thăm viếng rất nhiều khách hàng. Nếu họ không biết người chào hàng giỏi nhất phải thăm viếng bao nhiêu khách hàng thì khó hy vọng thành đạt trong nghề nghiệp bởi nếu họ không thể làm đúng với đòi hỏi công việc của người chào hàng giỏi cần phải làm thì họ sẽ không thể nào thành đạt được. Bởi lẽ, tiêu thụ sản phẩm mãi mãi là bài toán đố vui, bạn càng cần mẫn, thăm viếng khách hàng càng nhiều thì cơ hội thành công càng tăng.

Nếu mỗi ngày bạn chỉ thăm 3 khách hàng thì tại sao bạn không thể nâng lên thăm 6 khách hàng. 3 người khách hàng bạn tới thăm biết đâu sẽ chẳng mua thêm hàng của bạn hoặc cung cấp cho bạn những ý tưởng mới về sản phẩm, phương thức tiêu thụ.

Các cụ ngày xưa đã chẳng nói "đi một ngày, đàng học một sàng khôn" là gì, huống hồ đây lại là gặp thêm những con người. Sẽ không bao giờ là thừa nếu bạn tăng thêm những giờ thực hành vì chính nó sẽ giúp cho bạn có thêm kinh nghiệm.

Những người thành đạt bao giờ cũng làm việc nhiều hơn người bình thường. Khi người bình thường nghỉ ngơi thì họ đi tìm khách hàng. "Rốt cuộc ông (bà) có cần mua hay không?" Và khi khách hàng không mua thì họ lại hỏi: "Sao ông (bà) không mua?". Họ luôn luôn đi tìm nguyên nhân vì sao khách hàng từ chối mua hàng và tự cải tiến phương pháp làm việc.

Họ cũng không ngừng cải thiện hành vi, thái độ, cử chỉ và nhân cách của bản thân, họ luôn mong muốn biết tại sao khách hàng lại không mua hàng của họ, họ luôn luôn có sức sống dồi dào mà sản sinh động lực to lớn mạnh mẽ.

Trái lại, đối với những người hàng ngày ăn cơm nhiều hơn, ngủ nhiều hơn, hoạt động trì trệ, không chịu học tập, hàng ngày cứ tìm mọi lý do để oán trách mọi người, oán trách số phận... thì làm sao có sức để vươn lên.

Bạn hãy nhờ kỹ điều này: chính hành động của bạn sẽ tạo ra sự thành công cho mình. Thành công của bạn không phải chỉ vì bạn có hiểu biết hoặc hiểu biết nhiều mà mọi tri thức đều phải biến thành hành động, hành động mới là sức mạnh mang lại thành công. Bởi thế, hiện tại, nếu bạn đã quyết định làm việc gì và bạn đã xây dựng bao nhiêu mục tiêu thì bạn cũng phải hành động ngay mới hy vọng có ngày thành công.
»»  Xem tiếp

Chiến thắng chỉ đến với người "Biết mình, biết ta..."

0 nhận xét


Chiến lược mới: Ngồi đợi thời cơ

Các chuyên gia kinh tế cho rằng, trên chiến trường, trước sự tấn công của kẻ địch mạnh, các nhà quân sự thường thực hiện tác chiến theo phương châm phòng ngự “án binh bất động” chờ tình hình địch xấu đi”. Trong kinh doanh cũng vậy, đợi đối thủ kiệt sức, mới tăng tốc phản công chắc chắn sẽ giành được phần thắng.

Theo các chuyên gia chỉ khi nào né tránh được mũi nhọn và sự sắc bén của địch mới có thể bảo toàn được tính mạng. Hoặc chỉ có dựa vào cố thủ sau hào lũy mới có thể cũng cố sức lực đợi thời cơ tiêu diệt địch.

Tương tự đối với những người làm kinh tế, khi phải đối mặt trước những đòn tấn công mạnh mẽ của đối thủ tốt nhất các nhà doanh nghiệp nên học cách im lặng và ngồi quan sát sự việc theo hướng: "Lấy kẻ nghỉ ngơi đánh người mệt mỏi", đến lúc xem chừng thế lực của đối phương đã cùng kiệt, mới ra tay phản kích, chiếm lĩnh thị trường.

Các chuyên gia cho rằng, trên thương trường, các nhà doanh nghiệp nên tránh trực tiếp đụng đầu với đối thủ cạnh tranh, mà tập trung dưỡng sức, quan sát sự biến đổi của thị trường. Đến khi đối thủ tỏ ra mệt mỏi, sĩ khí giảm sút, ta mới chuyển thế thủ sang thế công, lúc đó mới mong đạt được mục đích.

Tuy nhiên, không ít người cho rằng bài học cổ xưa dường như không mấy thích hợp với cuộc cạnh tranh trong thị trường biến hóa khôn lường ngày nay. Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, phải biết đứng lên vai người khổng lồ mới mong giành thắng lợi. Chẳng hạn, Công ty vi tính CANDA của Mỹ lúc đầu nhỏ bé chỉ với 8 kỹ sư, qua mấy năm cố gắng, đã chen chân được vào hàng ngũ các tập đoàn lớn. Không những thế, họ dám đọ sức với Công ty IBM trên thị trường nước Mỹ. Điều này đủ thấy, ông chủ của CANDA có trí tuệ phi thường đến mức nào.

Sở dĩ Công ty IBM của Mỹ đã không trụ vững trên thị trường là vì họ đã bỏ ra những khoản tiền lớn để hướng dẫn khách hàng làm thế nào sử dụng và sửa chữa những sản phẩm kỹ thuật cao. Kết quả là chi phí cho tiêu hao gấp bảy lần chi phí chế tạo sản phẩm, có cảm giác như khó gánh chịu nổi.

Công ty CANDA thì không bỏ tiền ra chi cho giáo dục và phục vụ như thế mà chỉ tập trung trực tiếp chế tạo sản phẩm hoàn toàn giống như sản phẩm của IBM. Vô tình, IBM đã đi làm tuyên truyền quảng cáo và dịch vụ hậu mãi không công cho những sản phẩm đó và nghiễm nhiên CANDA tận dụng cơ hộ để bán sản phẩm của mình với giá rẻ hơn IBM 40%.

Không chỉ dừng lại ở đó, CANDA quyết tâm tìm ra điểm yếu của chính mình để tập trung sức lực vào việc nâng cao chất lượng, giảm giá thành và những chi phí khác nhằm nâng cao ưu thế cạnh tranh. Điều này đã giúp CANDA chen vào lấn chiếm thị trường một số sản phẩm của Công ty IBM. Kết quả là CANDA đã nhận được đơn đặt hàng từ Ủy ban Năng lượng nguyên tử của Mỹ sản xuất loại máy vi tính lớn nhất thế giới, từ đó đã có tiếng vang trong ngành sản xuất vi tính của Mỹ cũng như toàn thế giới.

Theo các chuyên gia, trong thương trường, nếu nhà doanh nghiệp có lòng kiên nhẫn, bền bỉ thì họ sẽ nhanh chóng chiếm được thời cơ. Và trong đàm phán, nhà doanh nghiệp nào muốn áp dụng sách lược “án binh bất động” thì phải thực hiện được bốn “không”: không nhàm chán khi nghe đối phương nói, không để lộ thái độ khi dò la điều cốt rễ của đối phương, không tiết lộ điều gì khi bàn đối sách giành thắng lợi, không câu nệ bất cứ điều gì để đón đợi thời cơ.
»»  Xem tiếp

80/20 Quy luật vàng của mọi thời đại

0 nhận xét


Vào một lúc nào đấy trong cuộc sống, chúng ta sẽ biết qua quy luật 80/20. Khá đơn giản, vì quy luật này nói lên rằng với 20% nỗ lực sẽ tạo ra 80% kết quả cuối cùng.

Có thể bạn đã biết đến quy luật này dưới cái tên “Quy luật Pareto” hay “Quy luật nỗ lực tối thiểu”. Tôi dám chắc với bạn rằng, đây là một khái niệm tiềm ẩn bên trong nó nguồn sức mạnh to lớn. Hy vọng qua bài viết này, bạn sẽ định hướng được thời gian và sức lực của mình vào những việc có thể mang lại kết quả khả quan nhất.

Tổng quan về quy luật 80/20

Vào năm 1897, Vilfredo Pareto, một nhà kinh tế học người Italia, trong khi đang học về sự phân bố của cải và thu nhập tại nước Anh trong thế kỷ 19, đã phát hiện ra, phần lớn diện tích đất đai và thu nhập được kiểm soát bởi một lượng nhỏ số người trong xã hội. Trên thực tế, 20% dân số kiểm soát đến 80% của cải và thu nhập.

Trong những phân tích và nghiên cứu tiếp theo, nhà kinh tế học huyền thoại này đã phát hiện ra rằng, nguyên tắc này không chỉ đúng trong nhiều quốc gia, giai đoạn lịch sử mà còn đúng với những gì xảy ra ngay trong khu vườn ông ta. Ở đây, ông ta thấy được, chỉ 20% cây đậu Hà Lan ông trồng đã cho ra đến 80% hạt đậu mà ông thu hoạch được.

Từ khi quy luật này ra đời, nhiều nhà nghiên cứu khác đã phát biểu tương tự như: 20% tội phạm là nguyên nhân của 80% các vụ phạm tội. 20% số người lưu thông trên được tạo ra 80% các vụ tai nạn. 20% tuyền đường chiếm 80% lưu lượng xe cộ hàng ngày. 20% những lỗi hàng hoá làm nảy sinh 80% các vấn đề rắc rối.

Thường gặp nhất là chúng ta vẫn nghe nói rằng, 20% khách hàng tạo ra 80% lợi nhuận cho một doanh nghiệp.

Tôi tin rằng, các bạn thử quan sát xung quanh mình hay nhìn lại quỹ thời gian hàng ngày, Hãy xem những kết quả bạn đạt được, chúng xảy ra theo quy luật 50/50 hay 80/20?.

Richard Kock, người sáng lập ra Bain & Co và BCG Consultant, từng khẳng định rằng: “20% việc chúng ta làm tạo ra 80% kết quả, nhưng 80% công việc còn lại chỉ tạo được 20% kết quả cuôi cùng mà thôi. Chúng ta đang phí phạm 80% thời gian của mình vào những việc kém hiệu quả”. Vậy lời khuyên của Koch là, thay vì cật lực theo đuổi tất cả các cơ hội sẵn có, chúng ta hãy bình tĩnh hơn, làm việc ít hơn và tập trung định hướng vào những mục tiêu có giá trị nhất dựa trên cách suy nghĩ của quy luật 80/20”.

Luật 80/20 trong cuộc sống kinh doanh

Vài tháng trước, tôi có nói chuyện một người bạn làm trong lĩnh vực in ấn quảng cáo. Anh ta đang cố gắng mở rộng hệ thống và muốn tìm kiếm những khách hàng tiềm năng mới. Rất tiếc, anh ta chỉ đủ thời gian để quản lý hệ thống những khách hàng sẵn có, nên chưa thể phát triển được. Khi tôi nói về quy luật 80/20, anh ta phát hiện ra rằng, chỉ có khoảng 20% khách hàng đem lại hầu hết lợi nhuận trong công ty. Trong khi, 80% số khách hàng hiện tại chẳng những không đem lại nhiều lợi nhuận mà đôi khi còn khiến anh ta mệt mỏi. Có thể còn nhiều yếu tố liên quan đến quản trị doanh nghiệp, xây dựng chiến lược kinh doanh trong trường hợp này, nhưng điều tôi muốn nói ở đây là, quy luật 80/20 tồn tại trong nhiều trường hợp hiển nhiên, đến mức chúng ta đôi lúc chẳng nhận ra sự hiện diện chúng.

Ngày nay, mở rộng kinh doanh có lẽ là mong muốn của hầu hết các doanh nghiệp. Tuy nhiên, trên thực tế, có rất nhiều doanh nghiệp dường như luôn thích thú với ngọn núi bên cạnh hơn là ngọn núi mình đang đứng. Kết quả, họ mất đi sự tập trung cần thiết để duy trì và phát triển thế mạnh của mình. Trong khi lẽ ra phải tập trung hơn vào sở trường, họ lại thích dàn trải hơn và trong hầu hết các trường hợp, kết quả kinh doanh thường bi quan hơn.

Trên thị trường, có rất nhiều chủng loại sản phẩm mà ở đây, 20% thương hiệu đứng đầu chiếm đến 80% thị phần. Đó cũng chính là lý do vì sao tập đoàn GE có lúc đã bán đi tất cả thương hiệu không phải là đứng đầu hay đứng thứ hai. Trong kinh doanh nói chung và marketing nói riêng, tập trung luôn là một vấn đề cốt lõi và cần thiết để thành công. Cho dù đó là một thành công về thị phần, doanh thu hay sự phát triển dài hạn trong tương lai. Vậy ngay hôm nay, hãy xác định những sản phẩm hay khách hàng nằm trong “Top 20%” của mình và dành cho họ nhiều thời gian và nỗ lực, bạn nhé!

Nghiên cứu – học tập

Bạn thường đọc một cuốn sách như thế nào? Từ trang này sang trang khác? Như vật, bạn đang lãng phí rất nhiều thời gian của chính mình. Thông thường, 80% những thông tin có giá trị nhất gói gọn trong 20% nội dung của quyển sách và nó thường chỉ chiếm 20% thời gian so với khoảng thời gian hầu hết mọi người xem xong toàn bộ quyển sách.

Nếu bạn đọc một quyển sách hay tài liệu để giải trí, tôi khuyên bạn hãy thử đọc mục lục và phần giới thiệu đầu tiên. Sau đó, là phần kết luận trước khi sang chương đầu, xem qua các biểu đồ, hình vẽ nếu có. Quay lại phần kết luận một lần nữa và có thể xem chi tiết vài phần bạn cảm thấy thật sự thú vị. Với cách đọc như vậy, bạn sẽ nắm được nội dung chính yếu nhất của quyển sách. Tốt hơn nữa, bạn có thể ghi chú lại hoặc làm “slide” tóm tắt về nó. Việc cần và nên làm là, nhớ xem chúng ta có thể tìm được thông tin cần thiết ở đâu từ tài liệu đã xem trong thời gian ngắn nhất. Trong thế giới tràn ngập những thông tin quá tải như hiện nay, việc rèn luyện và tuân thủ theo quy luật 80/20 là cấp thiết và quan trọng hơn bao giờ hết.

Xã hội

Hãy ngẫm lại xem, có lẽ bạn sẽ nhận ra rằng, 20% số bạn bè của bạn đem đến cho bạn 80% niềm vui và sự hài lòng. Có vẻ hơi khó nghe nhưng tại sao bạn không dùng nhiều thời gian gặp gỡ những người bạn giúp bạn cảm thấy vui vẻ và thoải mái hơn những người bạn khác? Giữ cho tinh thần thoải mái cũng là một yếu tố rất quan trọng để giữ gìn sức khoẻ và đạt được thành công trong công việc. Vậy tại sao không áp dụng ngay quy luật 80/20 này vào cuộc sống để xem bạn sẽ cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn như thế nào?

Tổng kết

Theo Richard Koch, “Quy luật 80/20, có thể giải phóng bạn. Bạn có thể làm việc ít hơn mà vẫn có thể kiếm nhiều lợi nhuận hơn, vui vẻ và nhàn nhã hơn”.

Hiện tại, người ta đã nói đến quy luật 90/10. Trên thực tế, 10% dân số thế giới đang nắm giữ 90% tài sản, trong khi 90% dân số còn lại chỉ sở hữu có 10% toàn bộ tài sản trên thế giới. Nỗ lực tối thiểu đang tạo ra kết quả to lớn hơn, đòi hỏi chúng ta cần phải tập trung cao độ hơn. Nếu bạn muốn nằm trong số 10% dân số nói trên, tôi tin rằng quy luật này rất cần thiết và hữu ích cho bạn.

Sau cùng, xin nhớ rằng, cố gắng ít hơn và kết quả cao hơn mới là những điều thật sự tốt. Hãy bắt đầu tìm kiếm và củng cố 20% của riêng mình để tiếp tục nâng hiệu quả làm việc lên gấp nhiều lần, bạn nhé!
»»  Xem tiếp

Nhận thức thế giới trong thời đại thông tin

0 nhận xét


Con người có thể nhận thức thế giới hay không là một câu hỏi hóc búa không chỉ với các nhà triết học mà còn với cả nhân loại. Tuy nhiên, không chỉ giữa các nhà triết học duy tâm với các nhà triết học duy vật, mà ngay cả giữa những nhà triết học duy tâm với nhàu hay giữa các nhà triết học duy vật với nhau cũng có những mâu thuẫn nhất định trong việc trả lời câu hỏi này. Vậy chân lý nằm ở đâu?

Chúng tôi cho rằng quả thực rất khó để tìm ra câu trả lời đúng cho vấn đề này, nhất là trong bối cảnh thế giới ngày càng trở nên bão hòa về thông tin cùng với sự phát triển không ngừng của khoa học kỹ thuật. Mặc dù như vậy, thế giới vẫn luôn luôn là một đối tượng bí ẩn và đầy ma lực đối với các nhà khoa học; vì vậy câu hỏi con người có thể nhận thức được thế giới hay không vẫn còn nóng bỏng và thú vị như buổi ban đầu. Bài viết dưới đây sẽ trình bày cách tiếp cận của chúng tôi trước vấn đề này và hy vọng nó sẽ phần nào thức tỉnh con người về khả năng và giới hạn của mình trước vấn đề nhận thức thế giới trong mối tương quan với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, đặc biệt là của ngành truyền thông.

Lịch sử tư tưởng của con người đã tiếp nhận rất nhiều quan điểm về khả năng nhận thức thế giới của con người, từ “bất khả tri" của Berkeley đến "vật tự nó” của Kant, từ “tinh thần tuyệt đối” của Hegel đến "cải tạo thê giới" của Marx. Phải khẳng định rằng, mỗi học thuyết đều có những điểm hợp lý của nó; chính bới vậy, nó vẫn rất sống động và liên tục truyền cảm hứng cho con người trong việc lý giải câu hỏi này. Vấn đề chúng tôi đặt ra trong bài viết này chỉ là một khía cạnh liên quan đến khả năng nhận thức thế giới của con người, đó là ngày nay con người có nhận thức được thế giới không khi mà càng ngày càng được tiếp xúc với nhiều nguồn thông tin hơn? Hay thế giới, trải qua vô số những cơn thăng trầm và biến chuyển vĩ đại, vẫn là chính nó, bí ẩn và huyễn hoặc như trong mắt Berkeley và Kant hay rõ ràng, cụ thể như trong nhận thức của Marx?

Chủ nghĩa khủng bố - khoảng đen mới trong bức tranh thế giới hiện đại

Một số người cho rằng những biến động gần đây của thế giới báo hiệu một triển vọng không mấy xán lạn mà quên mất rằng biến động là một thuộc tính căn bản của thế giới, hay nói cách khác, thế giới luôn luôn và không ngừng biến động. Từ trước đến nay, do những hạn chế về trình độ khoa học công nghệ, con người không theo kịp với những biến động của thế giới. Dường như, sự phát triển của khoa học công nghệ, nhất là của ngành truyền thông, làm con người ngày càng hoang mang trước những biến động của thế giới trong khi sự xuất hiện của những biến cố ấy, xét về mặt hiện tượng thuần túy, không hẳn dã hoàn toàn mới. Các cuộc bầu cử vẫn được tiến hành ở khắp mọi nơi với chiến thắng hay thất bại của những phe phái khác nhau. Các cuộc đảo chính hay thậm chí, các cuộc chiến tranh cũng vậy.

Trước đây, do sự hạn chế về khoa học công nghệ, thông tin về những thay đổi của thế giới cũng như ảnh hưởng của chúng không có cách nào đến với con người nhanh chóng như ngày nay. Gần đây, bức tranh thế giới hiện đại có một điểm nhấn – đó là chủ nghĩa khủng bố. Đó là cuộc chiến tranh giữa bóng tối và ánh sáng, hay theo cách nói của một số người, đó là cuộc chiến của thế hệ thứ tư với “một kẻ thù vô hình và hữu hình, chẳng ở đâu và ở khắp mọi nơi, không một trung tâm đầu não cụ thể và phi lãnh thổ hóa". Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng hình thức sơ khai của chủ nghĩa khủng bố là những phong trào đấu tranh, sau đó thoái hóa trở thành những tổ chức khủng bố, hay tổ chức phản động có tính chất phi chính phủ. Lúc mới ra đời, chúng cũng chỉ mục tiêu chính trị, tôn chỉ và giá trị xã hội nhất định.

Hội Tam Hoàng ra đời trong hoàn cảnh nhà Thanh lật đổ nhà Minh ở Trung Quốc, hay các tổ chức mafia ra đời ở Italia đều có lịch sử tương tự như vậy. Có thể nói, sự nở rộ của chủ nghĩa khủng bố trong khoảng thời gian gần đây là một mặt của quá trình toàn cầu hóa nằm bên ngoài khả năng kiểm soát của các chính phủ, chống lại thế giới văn minh và thế giới hợp pháp.

Một số người đổ lỗi cho Tổng thống Hoa Kỳ - George Bush - trong việc "chọc giận" các tổ chức khủng bố. Tuy nhiên, Bush con không phải là một vị tổng thống tồi mặc dù trong vô số những việc ông ta đã làm, hẳn có những việc không đúng. Phản ứng quyết liệt và chính sách cứng rắn của Bush trước những hành động của các tổ chức khủng bố sẽ là một liều thuốc đặc trị nếu ông ta chiếu cố đến sự không kiên quyết của các nhà chính trị khác. Sẽ tốt hơn nhiều nếu Bush hợp tác với các nhà chính trị trên toàn thế giới trong việc thiết kế và áp dụng những chính sách chống khủng bố táo bạo và quyết liệt. Nói đúng hơn, chủ nghĩa khủng bố mặc dù đã hình thành từ lâu, nhưng có lẽ chưa bao giờ lại xuất hiện một cách có tổ chức và chủ động như gần đây. Điều đó đã làm dấy lên trong vô số người những lo ngại về một cuộc chiến tranh mới, sau những cuộc chiến lịch sử của Thành Cát Tư Hãn, Napoleon hay Hitler. Nhưng liệu bức tranh thế giới có u ám đến như vậy, hay đó chính là hiệu ứng phụ của truyền thông?

Nguy cơ nhận thức bằng bóng – mầm mống của một thuyết bất khả tri mới

Không thể phủ nhận sự khủng khiếp của những gì mà các tổ chức khủng bố đã gây ra ở New York, Mandrid hay Baghdad. Tuy nhiên, chúng tôi muốn tiếp cận vấn đề theo một cách khác, liệu rằng chúng ta đã thành công trong việc xây dựng cho mình phương pháp luận nhận thức đúng đắn (tức phương pháp xử lý thông tin đúng đắn) hay chúng ta đang nhận thức thế giới qua hiệu ứng của truyền thông?

Sự ra đời của ngành truyền thông là một trong những thành tựu vĩ đại của nhân loại. Truyền thông đưa con người xích lại gần nhau hơn và giúp con người phân định thế giới một cách có ý thức thành những mảng màu khác nhau thông qua việc cung cấp cho con người những thông tin cập nhật và rất có giá trị. Truyền thông cũng giúp cho con người tự làm mới nhận thức của mình và nếu thiếu vắng nó, chúng ta sẽ tự giam hãm mình trong những ốc đảo về nhận thức. Tóm lại, truyền thông đóng một vai trò thiết yếu trong việc xây dựng và xúc tiến nhận thức của con người về thế giới.

Với khả năng to lớn như vậy của truyền thông, một số người đã lạc quan cho rằng thuyết bất khả tri đã chẳng còn lý do gì để tồn tại, họ quên mất rằng truyền thông là một công cụ cực kỳ sắc bén cho việc nhận thức thế giới và do đó, nó cũng có những phản ứng phụ nhất định. Tuy nhiên, một số người bàng quan hoặc kém tỉnh táo đã không nhận ra điều này. Thậm chí, thay vì sử dụng lượng thông tin, kiến thức mà truyền thông cung cấp như những nguyên liệu để nhận thức, một số người còn hoàn toàn phụ thuộc vào sự phản ánh chủ quan của nó.

Hãy lấy chủ nghĩa khủng bố làm ví dụ. Mặc dù truyền thông đã cố gắng truyền tải những thông tin chân thực và khách quan nhưng nó vẫn tạo ra những ảo giác về sự nức nở của con người lớn hơn cả những thất thiệt mà họ phải gánh chịu. Sức mạnh của truyền thông là ở tính lan tỏa tức thì của nó; kết quả là, những ảo giác khủng khiếp cũng lan đi nhanh chóng không kém. Sự cộng hưởng ảo giác, đến một mình, tạo ra một nhận thức cực kỳ hoảng loạn và đen tối về thế giới trên phạm vi rộng lớn.

Hãy tưởng tượng một thế giới không có sự lớn mạnh của ngành truyền thông sẽ ra sao? Rõ ràng, những sự kiện khủng khiếp ấy sẽ chìm trong lãng quên một cách nhanh chóng và con người cũng sẽ không cảm thấy lo sợ từ nó. Tuy nhiên, giới truyền thông rất biết cách khai thác những biến động của thế giới. Điều này cũng chính là mục đích của truyền thông – làm nên cái mà chúng ta thường gọi là Quyền lực của Truyền thông.

Đến lướt mình, nó sẽ tạo ra một nguy cơ mới - nguy cơ nhận thức thế giới bằng bóng, tức nhận thức thế giới qua thông tin và hình ảnh. Nếu chúng ta tiếp tục khai thác thông tin theo cách này thì truyền thông sẽ không làm con người mạnh hơn, toàn diện hơn về nhận thức, mà còn tạo ra sự đứt gãy và nhiễu loạn về nhận thức thế giới.

Có thể nói rằng, tại những nơi mà ngành công nghiệp truyền thông đặt chân tới, thế giới được nhận thức hoàn toàn khác với những miền mà nó bỏ sót. ở nơi này người ta lo sợ chủ nghĩa khủng bố trong khi ở nơi khác - những miền đất thiếu thông tin về thế giới - con người vẫn nhận thức thế giới một cách hoan hỉ và đơn giản. Phải chăng khi những bài ca về nỗi đau thương được cất lên trong những nhà hát lớn sẽ có sức lan tỏa và lay động gấp hàng nghìn lần khi nó được hát ở những nơi khác? Phải chăng, hiệu ứng phụ của truyền thông đang làm con người mơ hồ và nhiễu loạn trong việc nhận thức thế giới? Và phải chăng, với việc nhận thức thế giới bằng bóng, truyền thông đang cùng với con người xây dựng một thuyết bất khả tri mới?

Thế giới thực sự như thế nào?

Chúng tôi cho rằng, một phần nào đó của thế giới, hay thậm chí cả thế giới, dưới hiệu ứng phụ của truyền thông, đang bị mô tả và cường điệu tới mức làm méo mó cấu trúc đời sống tâm lý của con người. Thực ra, thế giới, về bản chất, là bị chèn ép và chèn ép lẫn nhau chứ không được lãnh đạo. Giai đoạn thế giới được lãnh đạo và lãnh đạo một cách có tổ chức nhất là giai đoạn Chiến tranh Lạnh. Thế giới, về cơ bản, là đơn cực - cái mà trong thời đại ngày nay cần được hiểu là đơn cực động chứ không phải là đơn cực tĩnh như trước. Do vậy, thật khó để hình dung hay nhận thức thế giới, hay nói cách khác, thật khó để trả lời câu hỏi thế giới mà chúng ta nhận thức được là cái gì, là kết quả của nhận thức của con người, kết quả của truyền thông, kết quả của tiếng vọng hay tiếng ồn. Chúng ta luôn nghĩ rằng sẽ đặt cộng đồng trong một nhận thức thống nhất để giải thích thế giới, nhưng thực ra, thế giới được giải thích hoàn toàn không nhất quán. Do đó, vấn đề cần nghiên cứu là thế giới thực ra như thế nào trong thời đại thông tin hiện nay. Chừng nào không trả lời được câu hỏi ấy, chúng ta sẽ tiếp tục sống và nhận thức bằng bóng, tức bằng những gì mà giới truyền thông truyền tải tới con người thông qua các phương tiện hiện dại của nó.

Sức mạnh của Truyền thông khiến con người tưởng mình chứng minh được sự sai lầm của thuyết bất khả tri nhưng dường như nó đang làm điều ngược lại. Có vẻ như con người đang bị khủng hoảng thông tin và càng ở những vùng lạc hậu về nhận thức, sự khủng hoảng thông tin ấy càng rõ rệt.. Khủng hoảng thông tin có lẽ sẽ là một cuộc khủng hoảng mới của nhân loại.

Khủng hoảng thông tin chỉ có thể xảy ra ở những vùng đất lạc hậu về nhận thức bởi sự lạc hậu về nhận thức đồng nghĩa với việc tư duy một cách đơn giản, phiến diện và thụ động. Trong khi đó, khối lượng thông tin đồ sộ được tiếp nhận mỗi ngày khiến thế giới được phản ánh vào trong tiềm "thức con người một cách hết sức phức tạp, khiến cho một số học giả phải đánh động nhân loại về nền kinh tế Intemet, hay nền kinh tế thông tin, cho rằng nếu biến thông tin trở thành nền kinh tế, chúng ta sẽ tự mình tạo ra sự thay thế. Vấn đề không dừng lại ở đó, mà quan trọng hơn, chúng ta cần phải cảnh báo nhân loại về nguy cơ thông tin, hay nói cách khác là nguy cơ về nhận thức bóng của các hình ảnh của thế giới.

Để trả lời câu hỏi con người có thể nhận thức thế giới hay không, chúng tôi cho rằng con người không chỉ có thể mà buộc phải nhận thức được thế giới và chỉ khi nào nhận thức được thế giới, chúng ta mới có thể tồn tại và phát triển. Nói như vậy không có nghĩa là con người có thể nhận thức được thế giới một cách trọn vẹn và chính xác bởi thế giới là một đối tượng quá rộng lớn và phức tạp. Với sự chênh lệch về trình độ nhận thức, thế giới được phản ánh và mang màu sắc rất khác nhau trong nhận thức của những người khác nhau. Nói cách khác, trình độ và bản lĩnh nhận thức của con người sẽ quyết định việc con người sẽ đi tới đâu trong chặng đường nhận thức thế giới.

Về mặt lý thuyết, để có thể nhận thức thế giới, chúng ta cần phải tạo cho mình bản lĩnh thoát khỏi vùng ảnh hưởng của thông tin, nghĩa là phải có sự quan sát và phân tích độc lập. Hãy dừng lại ở việc coi thông tin như những nguyên liệu thô và hãy lọc ra trong thông tin những sự kiện nguyên bản trước khi chúng bị phóng đại. Thiết nghĩ, làm như vậy chúng ta sẽ hình dung thế giới đúng với bản chất của nó.

Do đó, hãy hình dung và nhận thức thế giới như chính nó chứ không phải thông qua những tiếng vọng của truyền thông.

Đừng để truyền thông can thiệp sâu sắc vào tư duy cũng như vào nhận thức của chúng ta về thế giới để rồi tạo ra những sự đứt gãy đột ngột. Đó cũng chính là nhiệm vụ của khoa học và quả thực là một nhiệm vụ khó khăn bởi hàng ngày có hàng trăm, hàng nghìn bài viết về các sự kiện của thế giới. Nhiệm vụ của khoa họe là chia thế giới thành đúng những mảng màu và những dữ liệu có màu sắc khác nhau. Khi xem xét một hiện tượng nào đó, chúng ta sẽ nhận ra sự xuất hiện của hiện tượng ấy thể nào cũng tạo ra những hình ảnh và phản ứng khác nhau của thế giới. Và thế giới theo đó sẽ ửng hồng hay xám xịt bới các mảng nhận thức khác nhau hay bởi các vùng cư dân khác nhau.

Quay trở lại với thực tiễn Việt Nam, chúng tôi cho rằng sự khủng hoảng thừa thông tin khiến chúng ta tưởng tượng ra một thế giới phức tạp với vô số hiểm họa và chính nỗi lo sợ ấy khiến chúng ta không dám thực hiện những cuộc cải cách triệt để.

Trong khi đó, Trung Quốc đã tiến hành rất nhiều chương trình cải cách lớn và khuấy động cả thế giới bằng sự thành công của những cuộc cải cách đó. So với Việt Nam, Trung Quốc là một đất nước rộng lớn và phức tạp hơn nhiều. Do đó, rủi ro và các vấn đề mà Việt Nam phải đối mặt khi tiến hành cải cách chắc chắn ít hơn Trung Quốc cả về số lượng và nhỏ hơn về quy mô.

Bên cạnh đó còn có một yếu tố thuận lợi khác nữa là con người Việt Nam tiềm ẩn đầy đủ phẩm chất để thực hiện những cuộc cải cách bước ngoặt. Vậy, tại sao chúng ta vẫn trì hoãn các cuộc cải cách? Phải chăng, chúng ta đang nhận thức thế giới nói chung và nhận thức về sự lớn mạnh và thay đổi của Trung Quốc một cách bàng quan, quên mất rằng những sự thay đổi ấy có tác động trực liếp tới tương lai của Việt Nam? Thiết nghĩ đó thực sự là một câu hỏi lớn.

Kết luận

Đã đến lúc phải đi tìm chân lý trong một sự chuyển động tương đối, nghĩa là phải nhận thức thế giới nói chung và sự vật, hiện tượng nói riêng trong sự xê dịch tương đối của đời sống và xê dịch tương đối của ý nghĩ. Nói cách khác, không được xem sự vật là những vật thể để bám vào nó mà phân tích, cần phải xem các sự kiện chỉ là ảnh của một trạng thái của các loại hình phổ biến của nhân loại, và vì vậy, chúng ta phải tư duy trong thể động và tính động tương đối. Hoặc làm như thế, hoặc chúng ta đang tự mình xây dựng một thuyết "bất khả tri" mới cho những vấn đề có thể nhận thức?
»»  Xem tiếp

Tản mạn chuyện đích và đến đích

0 nhận xét


Hãy luôn luôn để mắt tới đích của bạn.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng cho bạn tầm nhìn xa và không phải bao giờ bạn cũng có điều kiện để nhìn xa. Đôi khi bạn bắt buộc phải cúi xuống, còn nhìn gần thì hiển nhiên sẽ là thường xuyên. Không nhìn xa bạn dễ lạc đường thì cũng chệch hướng và như vậy có nghĩa bạn phải mất thời gian để điều chỉnh lại. Thi thoảng hãy nhìn bao quát để bạn nhớ nơi cần đến. Nhiều người xuất phát thì có đích, trong quá trình đi thì quên mất đích. Đơn giản là bởi người đó không ngẩng nhìn đích, chỉ chăm chăm vào đầu mũi chân mình. Bàn chân dẫn chúng ta đi nhưng hướng tới đâu thì phải là con mắt.

Sống là bao quát con đường của chính bạn. Hãy định hướng nó. Việc lớn chỉ thành với những tầm nhìn xa. Nghệ sĩ lớn là người biết nhìn vượt ra khỏi khuôn khổ, quan trọng hơn, anh ta phải luôn luôn nhắm thẳng tới đích. Dư luận không lung lạc được anh, không dứt anh ra khỏi hướng mà anh chọn. Con đường nào cũng lắm chông gai và vật cản. Trên đường đi, anh sẽ gặp vô thiên lủng vật cản, một tảng đá chẳng hạn, vậy là anh phải bước qua nó, không qua được thì anh phải tránh nó, nhưng ngay sau đó thì lập tức định hướng lại ngay. Nhiều người vì tránh tảng đá mà lạc đường chệch hướng. Hãy ngó thẳng về phía trước, chắc chắn bạn chẳng bao giờ lạc đường hay nhầm địa chỉ. Trên đường đi, một con chó của nhà ai đó cứ lao ra sủa cản đường. Bạn cúi xuống nhặt đá, con chó sẽ bỏ chạy, nhưng bạn thả hòn đá ra nó lại đuổi theo sủa, bạn lại cúi xuống nhặt đá và nó lại chạy. Cứ như vậy người và chó vờn đuổi nhau và hiển nhiên xảy ra điều tệ hại này: Hãy biết bỏ qua con chó, đừng nhầm con chó với cái đích, đừng mất quá nhiều thời gian và công sức với nó.

Nhưng còn điều này nữa: cũng đừng đến đích bằng mọi giá. Đến đích một cách lương thiện là điều cực kỳ quan trọng. Nhân loại luôn khốn khổ vì cái mệnh đề: mọi cái đều được phép. Ở thế giới này có những điều chỉ cần bạn nhắm mắt, tắc lưỡi bước qua nó là đến thẳng đích, nhưng bạn không được phép bước qua, nếu bạn là người có đạo đức. Đến đích một cách lương thiện là khi bạn không làm tổn hại tới người khác. Có người vì muốn tiến thân, không tự cố gắng làm việc mà lại chọn cách bước qua bạn bè, đồng nghiệp, hại người này, gạt người kia để đạt điều mình muốn. Thế là đến đích không lương thiện. Bạn đốn cây thì đâu phải bạn sẽ cao lớn lên. Bạn nổi lửa đốt một ngôi nhà thì bạn cũng chả thành ngọn lửa được. Bạn muốn bán được hàng thì phải chinh phục người mua bằng cách nâng cao chất lượng hàng của bạn, tăng sức quyến rũ cho hàng của bạn. Bạn tìm cách triệt hạ hàng bên cạnh hy vọng thu hút khách mua là bạn cực kỳ nhầm lẫn.

Đến đích thật quan trọng, nhưng quan trọng hơn: đến bằng cách nào.
»»  Xem tiếp

Trách nhiệm

0 nhận xét

Chưa có bao giờ chữ ‘trách nhiệm’ được nhắc nhiều như bây giờ và cũng chưa bao giờ xã hội cần đến tinh thần đó như hiện nay. Tưởng như là nghịch lý, nhưng chỉ cần lướt qua những vụ việc xảy ra hàng ngày và chỉ trên phương tiện thông báo chí thôi, ai cũng có thể thấy được điều đó. Hàng loạt vụ tham nhũng, rút ruột các công trình công ích, chiếm đoạt tài sản của nhà nước và công dân, nhiều vụ bê bối trong lĩnh vực giáo dục, v.v…, được phản ánh hàng ngày trên các báo, đài; được nói tới trong dư luận.

Cái ‘trách nhiệm’ được nhắc đến nhiều với hai ý nghĩa, thứ nhất nó đi theo trong cụm ‘vô trách nhiệm’, ‘thiếu trách nhiệm’, ‘đổ trách nhiệm’…; thứ hai nó đi theo trong các câu khẩu hiệu nhiều khi trở nên lãnh cảm với người dân: kêu gọi tinh thần trách nhiệm một cách lạm phát trong xã hội. Kêu gọi người làm cán bộ phải thực sự là nô bộc của nhân dân, người làm giáo dục đừng chỉ dừng ở mục tiêu kinh doanh giáo dục, đừng miệt mài chạy theo thành tích và cái đẹp hình thức, kêu gọi mỗi người dân hãy là một tình nguyện viên trong việc giữ gìn môi trường sinh thái… Kêu gọi thì cứ kêu gọi, lên án thì cứ lên án, nhưng dường như vẫn không động đến được trái tim và khối óc của con người, khi mặt trái của kinh tế thị trường tác động làm cho con người trở nên ích kỷ và thực dụng một cách thô thiển; các thông tin hàng hóa hàng ngày luôn đạp vào mắt, rót vào tai… và ngôn ngữ quảng cáo tạo nên những giá trị ảo trong mọi ngõ ngách của đời sống, làm cho con người quay cuồng hơn. Chữ trách nhiệm dường như là lời đầu môi chóp lưỡi hơn là tinh thần sống cần phải được thể hiện cụ thể hàng ngày của mỗi người trong các vai trò xã hội của mình.

Dẫu muốn hay không thì mặt trái của kinh tế thị trường cũng ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực của đời sống. Nó như thiên tai, mà thiên tai thì không thể tránh. Phương cách tốt nhất là phòng và khắc phục. Chúng ta phòng nhưng không chống. Phòng và khắc phục để chuyển hóa, tạo sự cân bằng để phát triển.

Với xã hội, phòng là xã hội hóa, làm sống dậy những giá trị sống đạo đức, tâm linh truyền thống được cha ông chúng ta tiếp nhận, thu thập, Việt hóa và đúc kết, được thử nghiệm qua mấy ngàn năm lịch sử, trong nhiều hoàn cảnh và tồn tại cho đến hôm nay. Tìm lại những giá trị căn bản đó để định hướng xây dựng nhân cách con người Việt Nam trong thời đại mới, lấy nó làm cái gốc của con người Việt. Cái gốc đó chính là đạo Phật và Nho giáo. Khi có những giá trị đó làm gốc, chúng ta sẽ tiếp nhận các luồng tư tưởng khác mà không bị thao túng, mất phương hướng - yếu tố tạo nên sự mất ổn định trong đời sống xã hội. Và khi có nó, trách nhiệm đối với xã hội của con người sẽ tự có; nó tự nhiên như khi tay chạm vào lửa sẽ tự rút lui, con người sẽ không “xả rác” vào xã hội, vì xã hội là môi trường sống của mình. Xã hội ô nhiễm thì mình cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu theo. Con người sẽ có một sự tự điều chỉnh - cơ chế ổn định lâu dài và căn bản từ xưa đến này.

Trách nhiệm thường gắn với các vai trò xã hội của mỗi người trong xã hội. Trách nhiệm là sự tự ý thức. Nói một cách nôm na, trách nhiệm xã hội của người làm giáo dục, làm thầy và làm thầy cho đáng làm thầy. Trách nhiệm xã hội của người học trò là học tập và rèn luyện đạo đức. Trách nhiệm xã hội của người làm cha mẹ là nuôi dưỡng con cái về cả thể chất và tinh thần. Trách nhiệm xã hội của người con đối với cha mẹ là hiếu thảo… Trách nhiệm là tự nguyện, chứ không phải ép buộc. Mà ép buộc làm thế nào được đối với con người. Bởi nếu ép buộc, người ta có thể tỏ ra là có trách nhiệm, nhưng kỳ thực thì không.

Trong đạo Phật, trách nhiệm của người Phật tử không chỉ là những ràng buộc đối với người ngoài qua các vai trò xã hội mà cả đối với bản thân mình. Trách nhiệm trong Phật giáo trước hết là đối với bản thân, mỗi người hãy tự tu dưỡng bản thân, giảm tham, giảm sân, giảm si, rèn luyện để phát sinh và gia tăng trí tuệ, phẩm hạnh; khi trí tuệ càng sáng và phẩm hạnh càng dày thì tâm từ bi sẽ nảy sinh và như thế, tinh thần trách nhiệm sẽ cụ thể và tích cực hơn, có phẩm chất hơn. Ngôn ngữ thông thường trong đạo Phật gọi đó là tự độ và độ tha. Hành động xuất phát từ trách nhiệm như thế không còn là sự ràng buộc mà tự nhiên như cuộc sống, làm việc và cống hiến như là hơi thở chứ không vì một mục đích mưu cầu danh hay lợi. Điều này đã được lịch sử ghi lại, trong hành trạng các thiền sư và sự nghiệp các nhà lãnh đạo Phật tử trong quá khứ, cả những nhà lãnh đạo cao nhất: vua. Có người đã xem ngai vàng như đôi dép bỏ. Làm vua không phải để hưởng thụ, mà đem tài năng của mình ra cống hiến cho đất nước, như vua Trần Thái Tông, Trần Nhân Tông… là vua nhưng họ luôn cảnh giác với bản thân mình, luôn sống như một nhà tu. Và họ đã lãnh đạo xây dựng đất nước hưng thịnh một thời: hùng mạnh nhưng lại thuần từ.

Quá khứ luôn là một bài học vô giá trong xây dựng và phát triển. Quá khứ cũng như chiếc gương. Chúng ta soi vào đó để nhận ra mình, nhận ra tính dân tộc còn sót lại trên gương mặt mình, thấy lại bàn chân ‘giao chỉ’, chúng ta soi để biết mình là người Việt Nam cao 1m6, nhưng cũng để thấy những em bé sẽ có thể là Phù Đổng khi đất nước cần đến. Soi gương như thế cũng là trách nhiệm của mỗi con người chúng ta hôm nay.
»»  Xem tiếp

Nghĩ lại về chính… sự nghĩ

0 nhận xét

Cổ nhân có câu "chớ có tham bát mà bỏ cả mâm". Dịch câu nói ấy ra ngôn ngữ hiện đại, tức là trong khi giải quyết mọi việc, ta phải từ bỏ lối nghĩ thực dụng chật hẹp, lối chạy theo thành tích "mì ăn liền”, để hướng tới một cách nghĩ bao quát và sâu sắc hơn. Theo ý tôi đây là một trong những bài học đáng rút kinh nghiệm hơn cả, trước khi bước sang thế kỷ XXI.

Về mối quan hệ giữa làm và nghĩ

Có một câu nói cửa miệng - nhiều người trong chúng ta, kể cả các nhà trí thức, thường hay nhắc lại "nói thì dễ, làm mới khó".

Một số người khi bắt tay làm một việc gì đó, mà e rằng sẽ gặp nhiều khó khăn, nhất là khi đã làm cái việc cần làm và làm sai, làm hỏng, rồi để chặn họng những lời phê phán của chung quanh, bèn phản bác một cách khéo léo: "Ờ, nói thì dễ, làm mới khó".

Theo tôi hiểu chữ nói ở đây không chỉ là phát âm, dùng miệng cất lên thành lời để diễn đạt một ý tưởng nào đó, mà trong văn cảnh đã bao hàm cái ý nghĩ ngợi suy xét, tức vận dụng tư duy để giải quyết một nghi vấn (dân ta có câu: ăn có nhai nói có nghĩ). Vậy thực chất câu nói trên chính là: nghĩ thì dễ, làm mới khó.

Việc đề cao hành động ở đây, có lý do của nó. Trước nhiều công việc khó khăn hàng ngày, người ta chỉ gặp những người đứng ngoài lên mặt dạy khôn, hoặc bình luận lung tung chẳng dựa trên một sự nghiên cứu kỹ càng nào, cũng chẳng có sự xét đoán cụ thể (nói như các cụ xưa: toàn những lời tán thối, bàn quanh bàn quẩn nhạt nhẽo vô bổ, thậm chí nghe rác tai và làm rối ruột những người đang hành động). Trong trường hợp đó, quả thật mới thấy quý người có kiến giải dứt khoát lại quyết đoán và sớm bắt tay vào hành động.

Thế nhưng, bình tĩnh mà xét, thì rồi cuối cùng, cái mà người ta cần, không phải chỉ là một hành động, mà là hành động có hiệu quả cao, tức không chỉ cần người dám làm mà là người làm giỏi, làm đúng. Và muốn làm đúng, phải có trình độ hiểu biết, có sự nghiên cứu tường tận, tóm lại cần người nghĩ đúng. Sự nghĩ ngợi chỉ là dễ, khi nghĩ một cách nông nổi, qua quýt, rồi lấy sự lợi khẩu làm bùa mê, lừa mình, lừa người, gọi là nghề mà chẳng có nghĩ gì cả. Còn cái nghề có khả năng gỡ rối, giải quyết công việc một cách hợp lý, cái nghề đó đâu dễ và câu châm ngôn cần thiết trong lúc này, có lẽ phải là "làm đã khó, nhưng nghĩ còn khó hơn nữa".

Học nghĩ

Chữ nghĩ ở đây bao gồm cả sự tinh tường trong quan sát lẫn sự sâu rộng trong tầm nhìn, sự thông thoáng trong quan niệm, và sau hết sự nhạy cảm để lường trước mà tránh bớt đi những lỗi lầm đáng tiếc. Trong kho từ vựng của tiếng Việt, một phần sự đa dạng của suy nghĩ đã được mô tả: nghĩ sâu, nghĩ nông, nghĩ rộng, nghĩ hẹp, nghĩ chín và nghĩ chưa chín, nghĩ qua loa và nghĩ nát một điều gì đó. Cạn nghĩ thì chắc chắn là dở rồi, nhưng cả nghĩ chưa chắc đã là điều tốt, bởi sự nghĩ không chỉ được đo tính bằng thời gian hoặc sự khổ công mà cái chính là bằng hiệu quả, chất lượng. Có thể nói người đời hơn kém nhau ở khả năng nghĩ, tầm nghĩ và như vậy, nghĩ không phải là chuyện trời cho, ai cũng biết nghĩ, mà là một quá trình rèn luyện học hỏi, trau dồi, thể nghiệm liên tục. Không phải ngẫu nhiên mà các nhà khoa học nhân văn đưa ra khái niệm homo sapiens (con người trí tuệ, con người có suy nghĩ) và xem đó là giai đoạn phát triển cao của nhân loại.

Vượt lên trên sự thiển cận và vụ lợi

Có một chiếc đồng hồ ở điện Versailles, Paris, được làm từ 1746 mà đến nay vẫn tiện dụng và hợp thời, đúng nửa đêm 31/12/1999, nó đã gióng chuông và chuyển con số 1 (đeo đuổi trên hai trăm năm) thành con số 2, kèm theo ba số không. Và, "theo tính toán hiện nay, chiếc đồng hồ này còn tiếp tục báo năm báo tháng báo giờ... nghiêm chỉnh thêm năm trăm năm nữa".

Sở dĩ người xưa làm được việc đó, vì họ luôn luôn hướng về một cái gì trường tồn. Duy cái điều có người liên hệ thêm còn ngày nay, người ta chỉ chăm chăm xây dựng một tòa nhà dùng độ 20 năm rồi lại phá ra làm cái mới thì cần dừng lại kỹ hơn một chút.

Nếu người ta nói ở đây là chung cho con người thế kỷ XX thì nói thế là đủ. Một đặc điểm của kiểu tư duy hiện đại là nhanh, hoạt, không tính quá xa, vì biết rằng mọi thứ nhanh chóng lạc hậu. Nhưng cái gì có thể trường tồn được thì họ vẫn làm theo kiểu trường tồn. Chính việc sẵn sàng chấp nhận mọi thay đổi chứng tỏ sự tính xa của họ.

Riêng ở ta, phải nói thêm: trong tình trạng kém phát triển của khoa học và công nghệ một số người cũng thích nói tới hiện đại. Nhưng trong phần lớn trường hợp đó là một sự hiện đại học đòi méo mó, nó hiện ra thành cách nghĩ thiển cận và vụ lợi.

Không phải những người tuyên bố "hãy làm đi, đừng nghĩ ngợi gì nhiều, bác bỏ sự nghĩ hoàn toàn. Có điều ở đây, bộ máy suy nghĩ bị đặt trong tình trạng tự phát, người trong cuộc như tự cho phép mình "được đến đâu hay đến đấy”... không cần xem xét và đối chiếu với mục tiêu lâu dài rồi tính toán cho mệt óc, chỉ cần có những giải pháp tạm thời, cốt đạt được những kết quả rõ rệt ai cũng trông thấy là đử". Bấy nhiêu yếu tố gộp lại làm nên sự hấp dẫn đặc biệt của lối suy nghĩ thiển cận, vụ lợi và người ta cứ tự nhiên mà sa vào đó lúc nào không biết.

Khốn nỗi, chung quanh ta, số người suy nghĩ kiểu ấy không phải là ít.

Là thiển cận những người bán hàng chỉ lo lừa khách lấy một lần “chém thật ngọt" mà không tính chuyện bận sau, người khách ấy có trở lại cửa hàng mình hay không. Là thiển cận, những vị "sếp" cơ quan chỉ lo chạy theo thành tích, không cần biết đến chất lượng công việc, và trong việc dùng người, chỉ thích những nhân viên dưới quyền khéo nịnh, dễ bảo, chứ không thích những người có chính kiến riêng. Từ chuyện một người dân đánh được một con chuột trong nhà liền vứt ngay ra đường cho xe kẹp, người bán rau quả còn dính thuốc sâu cho tới những trí thức đánh mất lòng tự trọng, khao khát chức quyền say mê theo đuổi học hàm học vị và sẵn sàng biến mình thành một thứ thầy cúng ê a nhắc lại những điều cũ rích, hoặc những nhà văn chỉ lo có thêm đầu sách để dọa thiên hạ, ngoài ra, sách in ra có không ai đọc cũng không cần biết... quả thật trong mọi phương diện cuộc sống, trong mọi ngành nghề, đâu đâu cũng có thể gặp những người thiển cận, chỉ đối chiếu công việc với những mục đích rất gần. Căn cứ để họ xác định cách sống chỉ là cái khu vực mà họ đang ngụp lặn, bon chen, chứ không có thế giới bao la và những thế kỷ dài dặc nào hết. Ngay cả khi họ tới đền chùa khấn khứa thì cũng chẳng phải họ đang trong tâm thế hướng thượng hoặc để tâm hồn vào một chốn cao siêu nào cả mà chỉ đơn giản là niềm tin rằng có thể tháng sau sẽ... có lộc?

Người có kiến văn hạn chế thì dễ thiển cận đã đành. Nhưng cả những người có trình độ tạm gọi là cao, mà để cho cái lợi che mờ mắt, thì cũng rơi vào thiển cận một cách tự nhiên, và cái gọi là trình độ cao kia lại được sử dụng để bênh vực cho cái lối sống lối nghĩ tầm thường, người ta nhanh chóng rơi vào ngụy biện mà không hay biết!
»»  Xem tiếp