Doanh nhân thì từ thuở hành vi đã là người chịu khó, chắt chiu và khi giàu thì sẵn sàng nhường người khác một bước để giao dịch lâu dài. Họ lấy thiên nhiên làm ra sản phẩm, đem sức người tạo nên dịch vụ. Với họ, kiếm một trăm triệu đồng lúc đầu thì khó, chứ vài tỉ sau này lại dễ. Thiên hạ cứ tìm cách đưa tiền cho họ để hy vọng “ngồi mát ăn bát vàng”. Thế là doanh nhân thành … “nhân doanh”.
Lời họ “có gang có thép” bởi vì họ có uy tín. Uy tín buộc họ phải nỗ lực liên tục: trước kia – bây giờ - và sau này. Tạo uy tín không dễ. “Nhân doanh” phải giữ lời để không làm người khác thất vọng; phải công bằng với chính mình để không trở thành tham lam; phải chấp nhận mất mát nếu người dưới làm sai. Càng thành công, nhân sự dưới quyền càng đông, cường độ giữ uy tín càng căng. “Nhân doanh” miệng cười nhưng lòng lo. Bạn cứ hỏi đi, không có “nhân doanh” nào không nợ nần tiền bạc ai. Họ đứng trên đống nợ. Cũng may họ cũng là chủ nợ. Thành ra nhiều khi “nhân doanh” đi ngủ mà còn phải cân đối số có và số nợ trong đầu. Con số khô khan che mất bà vợ tươi tắn!
Để duy trì uy tín, họ bị buộc phải có mặt ở nhiều nơi, không thể hiển hiện trước các đối tác Đông Tây chỉ bằng lời nói. Vậy là học phải đi và về. Thời giờ là tiền bạc nên đi máy bay là bắt buộc. Nếu phải đi nhiều, đi dài, mà đi “xe ngựa” chắc họ sẽ chẳng thọ lâu. Tài cán thế mà để họ chết sớm ư? Không thể được. Ấy là mệnh lệnh của trời đất truyền đạt qua đều óc của các ông chủ hãng máy bay. Phải dành cho họ thảm đỏ dưới chân, nụ cười trước mặt. Tiếc rằng lúc nào cũng vội nên chưa chắc họ đã nhìn thấy nụ cười rất xinh vì “đã sử dụng dịch vụ của hãng chúng tôi”.
“Nhân doanh” không chỉ có một mình. Người thành công thường là đã có gia đình. Có thế mới có thể “tát cạn biển Đông” và thành doanh nhân chứ. Nhưng nếu đi họp nhiều, bận ký kết lâu thì “nhân doanh” trở thành Ngưu Lang còn bà vợ bị ép trở thành Chức Nữ. Ra đến nước ngoài họp hành hay ký kết thì thực ra là đi từ khách sạn (cái phòng hình vuông của mình) đến trụ sở của đối tác (một cái phòng hình chữ nhật). Thành ra họ di chuyển giữa cái hình vuông và hình chữ nhật. Đi lại và ăn ở như thế, dân Mỹ bảo “sống trong một cái hộp”. Chẳng vui gì nhưng không thể ngưng được. Sau lưng “nhân doanh” là cả trăm nhân công chính, ngàn người ăn theo phụ. Để những người kia bị túng thiếu vì mất hợp đồng ư? Uy tín không cho phép làm. Thế là tiếp tục ngồi trên lưng cọp! Nếu bạn có hỏi những doanh nhân thành công nhất rằng mối lo của họ là gì thì ai cũng bảo ấy là nhân công; vì nếu chỉ với riêng họ và gia đình thì ngồi không ăn đến vài đời không hết. Vậy là vợ con họ… biến! Giữa họ với vợ, với con – tất cả biến thành những cái điện thoại di động mà càng ngày càng nhỏ. “Em đấy ư?”, “Con đây bố!”. Vào thời “ngày đó chúng mình” chắc bà xã họ không hề nghĩ rằng mình sẽ sánh duyên với một… cái điện thoại nhỏ xíu.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét